CÂU CHUYỆN CỦA VUA THUẤN
Thuấn là một người tốt cả làng nước đều biết, thế là Nghiêu đế (vua Nghiêu) không đem vương vị truyền lại cho con mình mà lại truyền cho Thuấn, lại còn đem hai đứa con gái của mình mà gả cho ông ta, lại còn giúp ông ta cải thiện cuộc sống; nhưng phụ thân của Thuấn, mẹ kế và em trai sau khi biết sự việc thì tìm mọi cách để giết chết Thuấn.
Họ lừa Thuấn về nhà, kêu Thuấn trèo lên trên kho ngủ cốc đế trám lỗ hổng, rồi cất thang và lấy lửa đốt cháy kho ngũ cốc, may mắn là Thuấn mặc áo ngũ sắc do vợ may giống như cánh chim, có thể bay qua lửa mà thoát thân.
Sau chuyện đó thì họ vẫn cứ hai lần ba lượt tìm kế hại cho Thuấn chết, lúc thì kêu Thuấn xuống giếng cổ, lúc thì lại kêu Thuấn uống rượu độc, nhưng may mắn là vợ của ông ta dạy ông ta chiêu thức kỳ diệu để thoát hiểm, mới khiến cho ông ta bình an vô sự tiếp quyền cai quản thiên hạ, chăm sóc cho bá tánh.
(Thây Hán, Tư Mã Thiên “sử ký”)
Suy tư:
Người lành thường là tiền xung hậu kiết, bởi vì cuối cùng thì có Chúa che chở họ, vì trong cơn gian nan, họ vẫn cứ trông cậy và vững tin vào Ngài.
Vua Nghiêu và vua Thuấn là hai vị vua đức độ của nước Tàu cổ đại, vua Nghiêu vì mến tài đức mà trao ngôi lại cho Thuấn, vua Thuấn được ngôi vua là vì đạo đức hiền lành của mình.
Trong cuộc sống người lành thường hay bị nhiều đau khổ, bị nhiều tai ương, nhưng cuối cùng họ vẫn cứ vượt qua và sống an bình, tại sao vậy ? Thưa là vì như lời sách Thánh Vịnh đã nói:
“Khi ác nhân xông vào, định nuốt sống thân tôi,
ai ngờ chính đối phương, chính những thù địch ấy,
lại lảo đảo té nhào.
Dù cả một đạo quân vây đánh, lòng tôi chẳng sợ gì.
Dù có phải lâm vào chiến trận, tôi vẫn cứ tin.” (Tv 27, 2-3)
Người Ki-tô hữu khi gặp đau khổ và thử thách thì họ tin tưởng vào Thiên Chúa, cho nên họ không oán trời trách người; nhưng người không có đức tin thì khi gặp đau khổ thì họ hay tìm đến sự an ủi của người đời, và thường oán trời trách người, do đó mà có lúc họ kết liễu mạng sống của mình cách oan uổng.
Kẻ lành chắc chắn phải chịu nhiều đau khổ, đó là sự yêu mến của Thiên Chúa, như lời thánh Augustine nói: “Nếu ngày nào Chúa không gởi thử thách đến cho tôi, thì ngày đó Chúa đã quên tôi rồi.”
------------
http://jmtaiby.blogspot.com.tw
http://www.vietcatholic.net/nhantai
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
![]() |
| N2T |
Thuấn là một người tốt cả làng nước đều biết, thế là Nghiêu đế (vua Nghiêu) không đem vương vị truyền lại cho con mình mà lại truyền cho Thuấn, lại còn đem hai đứa con gái của mình mà gả cho ông ta, lại còn giúp ông ta cải thiện cuộc sống; nhưng phụ thân của Thuấn, mẹ kế và em trai sau khi biết sự việc thì tìm mọi cách để giết chết Thuấn.
Họ lừa Thuấn về nhà, kêu Thuấn trèo lên trên kho ngủ cốc đế trám lỗ hổng, rồi cất thang và lấy lửa đốt cháy kho ngũ cốc, may mắn là Thuấn mặc áo ngũ sắc do vợ may giống như cánh chim, có thể bay qua lửa mà thoát thân.
Sau chuyện đó thì họ vẫn cứ hai lần ba lượt tìm kế hại cho Thuấn chết, lúc thì kêu Thuấn xuống giếng cổ, lúc thì lại kêu Thuấn uống rượu độc, nhưng may mắn là vợ của ông ta dạy ông ta chiêu thức kỳ diệu để thoát hiểm, mới khiến cho ông ta bình an vô sự tiếp quyền cai quản thiên hạ, chăm sóc cho bá tánh.
(Thây Hán, Tư Mã Thiên “sử ký”)
Suy tư:
Người lành thường là tiền xung hậu kiết, bởi vì cuối cùng thì có Chúa che chở họ, vì trong cơn gian nan, họ vẫn cứ trông cậy và vững tin vào Ngài.
Vua Nghiêu và vua Thuấn là hai vị vua đức độ của nước Tàu cổ đại, vua Nghiêu vì mến tài đức mà trao ngôi lại cho Thuấn, vua Thuấn được ngôi vua là vì đạo đức hiền lành của mình.
Trong cuộc sống người lành thường hay bị nhiều đau khổ, bị nhiều tai ương, nhưng cuối cùng họ vẫn cứ vượt qua và sống an bình, tại sao vậy ? Thưa là vì như lời sách Thánh Vịnh đã nói:
“Khi ác nhân xông vào, định nuốt sống thân tôi,
ai ngờ chính đối phương, chính những thù địch ấy,
lại lảo đảo té nhào.
Dù cả một đạo quân vây đánh, lòng tôi chẳng sợ gì.
Dù có phải lâm vào chiến trận, tôi vẫn cứ tin.” (Tv 27, 2-3)
Người Ki-tô hữu khi gặp đau khổ và thử thách thì họ tin tưởng vào Thiên Chúa, cho nên họ không oán trời trách người; nhưng người không có đức tin thì khi gặp đau khổ thì họ hay tìm đến sự an ủi của người đời, và thường oán trời trách người, do đó mà có lúc họ kết liễu mạng sống của mình cách oan uổng.
Kẻ lành chắc chắn phải chịu nhiều đau khổ, đó là sự yêu mến của Thiên Chúa, như lời thánh Augustine nói: “Nếu ngày nào Chúa không gởi thử thách đến cho tôi, thì ngày đó Chúa đã quên tôi rồi.”
------------
http://jmtaiby.blogspot.com.tw
http://www.vietcatholic.net/nhantai
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
