THÁNH THỂ BAN SỰ SỐNG
Bài Tin Mừng (x. Lc 9,11-17) kể lại việc Chúa làm phép lạ hoá bánh ra nhiều để nuôi hơn năm ngàn người. Đó chỉ là phép lạ nuôi sống thể xác. Nhưng qua việc Chúa làm phép lạ nuôi sống thể xác, Hội Thánh nhắc chúng ta về phép lạ Thánh Thể Chúa. Chính Thánh Thể mới là phép lạ đích thực, tái diễn mãi mãi trong Hội Thánh, để nuôi sống không phải thể xác, nhưng là linh hồn con người và nuôi sống đến đời đời. Tất cả những cử chỉ mà Chúa Giêsu làm khi lập Bí tích Thánh Thể: “Cầm lấy bánh, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ”, thì Người đã thực hiện trước trong phép lạ hoá bánh hôm nay (x. Lc 14,22 so sánh với Mt 26,26; Mc 14,22; Lc 9,16).
Hôm nay, mừng lễ Mình Máu Chúa, chúng ta cảm tạ Chúa đã ban Thánh Thể Người cho chúng ta, để nuôi sống chúng ta cả về thể xác lẫn tinh thần. Người dạy: “Các con hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy” (Lc 22,19; 1Cr 11,24-25). Vì thế, mỗi một lần chúng ta tham dự thánh lễ, cử hành mầu nhiệm Thánh Thể, và rước lấy Thánh Thể Chúa, không chỉ chúng ta đang cử hành mầu nhiệm thánh, mà còn đang thực hành nghĩa cử thánh để tưởng nhớ Chúa chúng ta. Và cũng chính lúc đó, Chúa dùng lương thực là chính Thánh Thể Người để nuôi sống chúng ta.
Trong Tin Mừng thánh Gioan, nhiều lần Chúa nhắc đến việc Người nuôi sống này. Chẳng hạn, Chúa nói:
- “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết” (Ga 6, 54).
- Hoặc: “Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai Tôi, và Tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn Tôi, cũng sẽ nhờ Tôi mà được sống như vậy” (Ga 6,57).
Như vậy, mỗi khi rước lấy Chúa Giêsu Thánh Thể vào tâm hồn, là chúng ta được sống nhờ Chúa Giêsu, sống trong Chúa Giêsu và sống như Chúa Giêsu trong sự sống thần linh của Người. Khi được sống như Chúa Giêsu đang sống, chúng ta thật hạnh phúc vì được gắn liền với Người, được tháp nhập vào Người, nên một trong Người như cành nho chỉ sống nhờ nhận lấy nhựa sống từ thân cây nho trao cho vậy (x. Ga 15,5).
Nhờ hồn ân sự sống đời đời này, Thánh Thể trở thành bí tích ban ơn cứu độ quan trọng nhất mà Chúa Giêsu đã trao cho Hội Thánh. Bí tích Thánh Thể là bí tích nguồn mạch và là chóp đỉnh của đời sống Kitô giáo. Thiên Chúa, Chúa chúng ta đã muốn tất cả loài người chỉ được cứu độ trong Chúa Giêsu. Nhờ Chúa Giêsu, trong hy tế Thánh Thể duy nhất của Người, Chúa Cha thông ban cho tất cả chúng ta sự sống thần linh của Người. Chúa Cha cho chúng ta tham dự vào sự sống của chính Người trong chính sự cứu độ của Chúa Giêsu. Vì thế, mỗi lần chúng ta rước lấy Chúa Giêsu Thánh Thể, chúng ta đã được chìm vào chính sự sống của Thiên Chúa ngay tại trần thế này.
Trong suốt cuộc đời mình, chúng ta hãy ý thức luôn luôn, chỉ có Thánh Thể mới là nguồn sống đích thực của đời ta, vì chỉ có Thánh Thể Chúa là lương thực Thánh duy nhất đưa ta vào sự sống đời đời. Huấn từ tại Đại hội Thánh Thể Quốc tế lần 49, (Quebec, từ 15-22.6.2008), Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI cũng đã nhấn mạnh đến chiều kích sự sống của bí tích Cực Trọng này, khi nhắc đến sự hiệp thông trong bí tích Thánh Thể với Thiên Chúa: “Rước Lễ, Chầu Mình Thánh Chúa - bằng cách này chúng ta muốn đào sâu sự hiệp thông của chúng ta, sửa soạn cho sự hiệp thông này và kéo dài nó - cũng có nghĩa là để cho mình đi vào sự hiệp thông với Đức Kitô, và nhờ Người mà hiệp thông với toàn thể Ba Ngôi, ngõ hầu trở nên điều chúng ta lãnh nhận và sống trong sự hiệp thông với Giáo Hội. Chính nhờ việc rước Mình Thánh Đức Kitô mà chúng ta nhận được sức mạnh ‘của việc kết hợp với Thiên Chúa và với nhau’ (Thánh Cyrillô thành Alexandria, In Ioannis Evangelium,11:11; x. Thánh Augustine, Sermo, 577)”.
Bởi hiệp thông với Thiên Chúa là được sống chính sự sống của Thiên Chúa, nên khi lãnh nhận Mình Thánh Chúa Giêsu, cánh cửa mà nhờ đó, ta được hiệp thông với Thiên Chúa, không cho phép ta sống thụ động. Hãy nhớ rằng, khi Chúa Giêsu phán: “Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”, không có nghĩa là ta chỉ cử hành Mình Máu Thánh Chúa trong nhà thờ mà thôi, nhưng qua việc tưởng nhớ Người, Chúa đòi ta phải thông chia sự sống mình với mọi anh chị em, phải yêu thương từng con người mà Chúa ban cho mình, phải đón nhận và giúp đỡ mọi anh chị em khó nghèo, cơ nhỡ chung quanh mình, phải tạo tình đoàn kết, tạo sự hiệp nhất, phải sống cho nhau và vì nhau... như chính Chúa đã nêu gương hiến mình cho chúng ta vậy.
Chính trong ý nghĩa về việc cử hành Thánh Tể trên bàn thờ và trong cuộc đời, mà thánh Phaolô khuyên chúng ta: “Thưa anh em, vì Thiên Chúa thương xót chúng ta, tôi khuyên nhủ anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa. Đó là cách thức xứng hợp để anh em thờ phượng Ngài” (Rm 12,1).
Lạy Chúa Giêsu, Chúng con cảm tạ Chúa, vì Chúa đã chấp nhận trở thành tấm bánh nuôi sống chúng con. Xin cho chúng con biết yêu mến Thánh Thể Chúa để luôn biết giữ mình thanh sạch, xứng đáng lãnh nhận Thánh Thể. Xin cho chúng con siêng năng tìm đến nơi nhà tạm để được sống gần Chúa, được chuyện trò với Chúa, được múc lấy từ Chúa sức mạnh thiêng liêng cho suốt cuộc đời chúng con, giúp chúng con mạnh mẽ và trung thành sống đức tin, lòng mến của mình.
Xin Chúa dạy chúng con, một khi biết thờ phượng và đón nhận Chúa làm của ăn thần linh của mình, chúng con cũng biết bắt chước Chúa mà sống hết tình với anh chị em của chúng con. Xin cho chúng con biết hiến dâng đời mình làm tấm bánh mang lại yêu thương, hiệp nhất, giúp sớt chia, san sẻ mọi nỗi buồn vui của tha nhân xung quanh chúng con.
Xin cho chúng con luôn hoàn thành ý nghĩa thánh lễ hiến dâng đời mình như Chúa để phụng sự Chúa và phục vụ anh chị em của chúng con. Amen.
Bài Tin Mừng (x. Lc 9,11-17) kể lại việc Chúa làm phép lạ hoá bánh ra nhiều để nuôi hơn năm ngàn người. Đó chỉ là phép lạ nuôi sống thể xác. Nhưng qua việc Chúa làm phép lạ nuôi sống thể xác, Hội Thánh nhắc chúng ta về phép lạ Thánh Thể Chúa. Chính Thánh Thể mới là phép lạ đích thực, tái diễn mãi mãi trong Hội Thánh, để nuôi sống không phải thể xác, nhưng là linh hồn con người và nuôi sống đến đời đời. Tất cả những cử chỉ mà Chúa Giêsu làm khi lập Bí tích Thánh Thể: “Cầm lấy bánh, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ”, thì Người đã thực hiện trước trong phép lạ hoá bánh hôm nay (x. Lc 14,22 so sánh với Mt 26,26; Mc 14,22; Lc 9,16).
Hôm nay, mừng lễ Mình Máu Chúa, chúng ta cảm tạ Chúa đã ban Thánh Thể Người cho chúng ta, để nuôi sống chúng ta cả về thể xác lẫn tinh thần. Người dạy: “Các con hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy” (Lc 22,19; 1Cr 11,24-25). Vì thế, mỗi một lần chúng ta tham dự thánh lễ, cử hành mầu nhiệm Thánh Thể, và rước lấy Thánh Thể Chúa, không chỉ chúng ta đang cử hành mầu nhiệm thánh, mà còn đang thực hành nghĩa cử thánh để tưởng nhớ Chúa chúng ta. Và cũng chính lúc đó, Chúa dùng lương thực là chính Thánh Thể Người để nuôi sống chúng ta.
Trong Tin Mừng thánh Gioan, nhiều lần Chúa nhắc đến việc Người nuôi sống này. Chẳng hạn, Chúa nói:
- “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết” (Ga 6, 54).
- Hoặc: “Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai Tôi, và Tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn Tôi, cũng sẽ nhờ Tôi mà được sống như vậy” (Ga 6,57).
Như vậy, mỗi khi rước lấy Chúa Giêsu Thánh Thể vào tâm hồn, là chúng ta được sống nhờ Chúa Giêsu, sống trong Chúa Giêsu và sống như Chúa Giêsu trong sự sống thần linh của Người. Khi được sống như Chúa Giêsu đang sống, chúng ta thật hạnh phúc vì được gắn liền với Người, được tháp nhập vào Người, nên một trong Người như cành nho chỉ sống nhờ nhận lấy nhựa sống từ thân cây nho trao cho vậy (x. Ga 15,5).
Nhờ hồn ân sự sống đời đời này, Thánh Thể trở thành bí tích ban ơn cứu độ quan trọng nhất mà Chúa Giêsu đã trao cho Hội Thánh. Bí tích Thánh Thể là bí tích nguồn mạch và là chóp đỉnh của đời sống Kitô giáo. Thiên Chúa, Chúa chúng ta đã muốn tất cả loài người chỉ được cứu độ trong Chúa Giêsu. Nhờ Chúa Giêsu, trong hy tế Thánh Thể duy nhất của Người, Chúa Cha thông ban cho tất cả chúng ta sự sống thần linh của Người. Chúa Cha cho chúng ta tham dự vào sự sống của chính Người trong chính sự cứu độ của Chúa Giêsu. Vì thế, mỗi lần chúng ta rước lấy Chúa Giêsu Thánh Thể, chúng ta đã được chìm vào chính sự sống của Thiên Chúa ngay tại trần thế này.
Trong suốt cuộc đời mình, chúng ta hãy ý thức luôn luôn, chỉ có Thánh Thể mới là nguồn sống đích thực của đời ta, vì chỉ có Thánh Thể Chúa là lương thực Thánh duy nhất đưa ta vào sự sống đời đời. Huấn từ tại Đại hội Thánh Thể Quốc tế lần 49, (Quebec, từ 15-22.6.2008), Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI cũng đã nhấn mạnh đến chiều kích sự sống của bí tích Cực Trọng này, khi nhắc đến sự hiệp thông trong bí tích Thánh Thể với Thiên Chúa: “Rước Lễ, Chầu Mình Thánh Chúa - bằng cách này chúng ta muốn đào sâu sự hiệp thông của chúng ta, sửa soạn cho sự hiệp thông này và kéo dài nó - cũng có nghĩa là để cho mình đi vào sự hiệp thông với Đức Kitô, và nhờ Người mà hiệp thông với toàn thể Ba Ngôi, ngõ hầu trở nên điều chúng ta lãnh nhận và sống trong sự hiệp thông với Giáo Hội. Chính nhờ việc rước Mình Thánh Đức Kitô mà chúng ta nhận được sức mạnh ‘của việc kết hợp với Thiên Chúa và với nhau’ (Thánh Cyrillô thành Alexandria, In Ioannis Evangelium,11:11; x. Thánh Augustine, Sermo, 577)”.
Bởi hiệp thông với Thiên Chúa là được sống chính sự sống của Thiên Chúa, nên khi lãnh nhận Mình Thánh Chúa Giêsu, cánh cửa mà nhờ đó, ta được hiệp thông với Thiên Chúa, không cho phép ta sống thụ động. Hãy nhớ rằng, khi Chúa Giêsu phán: “Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”, không có nghĩa là ta chỉ cử hành Mình Máu Thánh Chúa trong nhà thờ mà thôi, nhưng qua việc tưởng nhớ Người, Chúa đòi ta phải thông chia sự sống mình với mọi anh chị em, phải yêu thương từng con người mà Chúa ban cho mình, phải đón nhận và giúp đỡ mọi anh chị em khó nghèo, cơ nhỡ chung quanh mình, phải tạo tình đoàn kết, tạo sự hiệp nhất, phải sống cho nhau và vì nhau... như chính Chúa đã nêu gương hiến mình cho chúng ta vậy.
Chính trong ý nghĩa về việc cử hành Thánh Tể trên bàn thờ và trong cuộc đời, mà thánh Phaolô khuyên chúng ta: “Thưa anh em, vì Thiên Chúa thương xót chúng ta, tôi khuyên nhủ anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa. Đó là cách thức xứng hợp để anh em thờ phượng Ngài” (Rm 12,1).
Lạy Chúa Giêsu, Chúng con cảm tạ Chúa, vì Chúa đã chấp nhận trở thành tấm bánh nuôi sống chúng con. Xin cho chúng con biết yêu mến Thánh Thể Chúa để luôn biết giữ mình thanh sạch, xứng đáng lãnh nhận Thánh Thể. Xin cho chúng con siêng năng tìm đến nơi nhà tạm để được sống gần Chúa, được chuyện trò với Chúa, được múc lấy từ Chúa sức mạnh thiêng liêng cho suốt cuộc đời chúng con, giúp chúng con mạnh mẽ và trung thành sống đức tin, lòng mến của mình.
Xin Chúa dạy chúng con, một khi biết thờ phượng và đón nhận Chúa làm của ăn thần linh của mình, chúng con cũng biết bắt chước Chúa mà sống hết tình với anh chị em của chúng con. Xin cho chúng con biết hiến dâng đời mình làm tấm bánh mang lại yêu thương, hiệp nhất, giúp sớt chia, san sẻ mọi nỗi buồn vui của tha nhân xung quanh chúng con.
Xin cho chúng con luôn hoàn thành ý nghĩa thánh lễ hiến dâng đời mình như Chúa để phụng sự Chúa và phục vụ anh chị em của chúng con. Amen.