HAI CON CÁ ĐẤU MỒM

Có một lần, con cá chép và con cá trê đấu võ mồm, không phân biệt cao thấp.

Cá chép nói : “Anh có gì là hiếm lạ, nếu có một ngày tôi biến hoá, thì có thể bay lên tới trời. Tôi là là......trong mắt có sao kim, trên thân có vảy vàng, hoa đào xuân sóng ấm, nhảy một cái qua long môn !”

Cá trê nói : “Anh đừng có cho mình là phi thường, nghe đây, tôi là là........trong mắt không có sao, trên thân cũng không có vảy, há cái miệng lớn, thì ăn luôn cả người ta !”

(Hoa Diên Thú Lạc Đàm Tiếu Tửu Lệnh)

Suy tư :

Đã cùi thì không sợ ghẻ, bởi vì bệnh cùi thì nặng hơn mấy con ghẻ ngứa.

Con cá trê thân phận không được đẹp đẽ cho lắm như cá chép, thân không có vảy vàng, cũng chưa một lần đi thi nhảy qua long môn để thành rồng, nên cứ thế mà “phang”, há miệng to ra là đớp hết, cần gì phải vảy vàng với không vảy vàng chứ !

Trong đời sống thiêng liêng cũng vậy, có người phạm qua một tội trọng rồi, thì thay vì sám hối tội lỗi, xét mình và đi xưng tội, thì họ lại sa đà thêm, bởi vì họ nói : thân đã dính bùn rồi sợ gì đục trong !?

Dính bùn thì cũng có thể rửa sạch bằng nước sạch.

Tâm hồn đầy tội lỗi thì cũng có thể rửa sạch bằng Nước và Máu Thánh từ cạnh sườn của Chúa Kitô chảy ra, chỉ có điều quan trọng là họ có thành tâm sám hối hay không mà thôi.

Cá chép cũng là ta mà cá trê cũng là ta, thiện và ác đều ở trong con người của chúng ta...