Phan Nhạc dáng điệu bên ngoài rất đàng hoàng.
Lúc còn trẻ, có lần đi vào con đường phía bắc sông Lạc Hà, phụ nữ nhìn thấy thì không thể nào mà không nhìn trộm mặt Phan Nhạc.
Tả Thái Xung là người rất xấu, sau khi nghe được chuyện của Phan Nhạc thì ông ta rất chán ghét Phan Nhạc, nhưng cũng bắt chước Phan Nhạc đi vào con đường phía bắc sông Lạc Hà, để hi vọng lọt vào mắt xanh của phụ nữ ở đó.
Không ngờ đám phụ nữ nhìn thấy con người xấu xí ấy liền la hét náo ầm cả lên, lại còn nhổ nước bọt vào hắn ta, Tả Thái Xung tức giận tiu nghỉu chạy về nhà.
(Thế Thuyết Tân Ngữ)
Suy tư:
Ở đời ai cũng thích cái đẹp hơn là cái xấu, ai cũng muốn điều lành hơn là điều dữ, và ai cũng muốn được người khác khen hơn là chê. Đó là chuyện bình thường rất tự nhiên của con người.
Muốn người khác khen mình, nhưng bản thân không chịu sửa đổi những thói hư tật xấu ; muốn người khác yêu thương mình, nhưng sáng say chiều xỉn thì ai mà thương cho nỗi, ngay cả vợ con cũng không hài lòng chứ đừng nói là người dưng nước lã.
Người đáng cho chúng ta bắt chước nhất không phải là các minh tinh màn ảnh, vì tất cả những gì họ có đều là nay còn mai mất ; lại càng không phải là người thông minh trí thức, vì những gì gọi là thông minh trí thức ấy sẽ dần dần "cùn" đi khi một biến cố xảy đến.
Người đáng để cho chúng ta bắt chước số một là Chúa Giêsu :
- Bắt chước sự hiền lành của Ngài,
- Bắt chước sự hi sinh cao cả của Ngài,
- Bắt chước sự im lặng của Ngài,
- Bắt chước sự đam mê cầu nguyện của Ngài.vv...
Bởi vì không một ai dám chê cười chúng ta khi chúng ta học đòi các đức tính của Chúa Giêsu, những đức tính sẽ đem lại cho chúng ta sự sống đời đời.
Lúc còn trẻ, có lần đi vào con đường phía bắc sông Lạc Hà, phụ nữ nhìn thấy thì không thể nào mà không nhìn trộm mặt Phan Nhạc.
Tả Thái Xung là người rất xấu, sau khi nghe được chuyện của Phan Nhạc thì ông ta rất chán ghét Phan Nhạc, nhưng cũng bắt chước Phan Nhạc đi vào con đường phía bắc sông Lạc Hà, để hi vọng lọt vào mắt xanh của phụ nữ ở đó.
Không ngờ đám phụ nữ nhìn thấy con người xấu xí ấy liền la hét náo ầm cả lên, lại còn nhổ nước bọt vào hắn ta, Tả Thái Xung tức giận tiu nghỉu chạy về nhà.
(Thế Thuyết Tân Ngữ)
Suy tư:
Ở đời ai cũng thích cái đẹp hơn là cái xấu, ai cũng muốn điều lành hơn là điều dữ, và ai cũng muốn được người khác khen hơn là chê. Đó là chuyện bình thường rất tự nhiên của con người.
Muốn người khác khen mình, nhưng bản thân không chịu sửa đổi những thói hư tật xấu ; muốn người khác yêu thương mình, nhưng sáng say chiều xỉn thì ai mà thương cho nỗi, ngay cả vợ con cũng không hài lòng chứ đừng nói là người dưng nước lã.
Người đáng cho chúng ta bắt chước nhất không phải là các minh tinh màn ảnh, vì tất cả những gì họ có đều là nay còn mai mất ; lại càng không phải là người thông minh trí thức, vì những gì gọi là thông minh trí thức ấy sẽ dần dần "cùn" đi khi một biến cố xảy đến.
Người đáng để cho chúng ta bắt chước số một là Chúa Giêsu :
- Bắt chước sự hiền lành của Ngài,
- Bắt chước sự hi sinh cao cả của Ngài,
- Bắt chước sự im lặng của Ngài,
- Bắt chước sự đam mê cầu nguyện của Ngài.vv...
Bởi vì không một ai dám chê cười chúng ta khi chúng ta học đòi các đức tính của Chúa Giêsu, những đức tính sẽ đem lại cho chúng ta sự sống đời đời.