ĂN MẤT ÔNG KHÁCH

Thần tiên Tôn Chân Nhân sai con cọp là tên tuỳ tùng của mình đi mời khách đến dự yến tiệc. Con cọp vâng lệnh mà đi mời, khách được mời liền lên đường đi dự tiệc, nhưng đến nửa đường, ông cọp đói bụng chịu không nổi bèn ăn mất tiêu mấy người khách.

Tôn Chân Nhân nộ khí xung thiên, chửi mắng nó : “Súc sinh ! Mày vốn là loài là không có tình người, chỉ biết ăn người !”

(Hoa Diên Thú Lạc Đàm Tiếu Tửu Lệnh)

Suy tư :

Cọp là loài ăn thịt sống, là loài háu đói và là...thú vật, ai cũng biết điều ấy, nhưng vì thích nó biết làm xiếc, thích nó biết nghe tiếng người, thích nó biết làm trò.v.v.v... nên dung dưỡng và nâng niu nó, để rồi một hôm bất ngờ nó quay lại ăn thịt chủ nó.

Con cọp là con cọp, không thể trở thành một con người được, thì dĩ nhiên nó không thể có tình người.

Con cọp nguy hiểm nhất của người Kitô hữu chính là những thói quen xấu, những thói quen xấu này không những nó sẽ “ăn” mất linh hồn chúng ta, mà còn “ăn” luôn cả linh hồn của những người khác khi họ nhìn thấy và học đòi theo các thói xấu của chúng ta.

Chức quyền càng to thì “con cọp thói xấu” càng lớn và nguy hiểm càng nhiều, do đó mà có câu nói : càng cao danh vọng càng nhiều gian nan. Cái gian nan này không những ở đời này mà còn là đời sau nữa, thật đáng sợ.

Con cọp là loài chỉ biết ăn thịt người chứ không biết yêu người ! Cũng vậy, thói xấu chỉ làm cho chúng ta đi dần đến vực thẳm của sự chết, chứ không làm cho chúng ta được sống đời đời...