CHÂM CHỌC ĐẠO SĨ

Có một anh thợ thủ công rất hiểu đạo lí của kinh thư, nên cũng có chút văn tài.

Một hôm, đạo quán (1) mời anh ta đến làm việc, anh ta tự nhận mình là thợ nho. Đạo sĩ nói : “Mặc dù anh tự cho mình là thợ nho, vậy thì làm hai câu đối này anh đối đối thử xem sao ?”

Anh thợ nói : “Được”.

Đạo sĩ nói : “Thợ tên thợ nho : nho quân tử, nho tiểu nhân ?”

Anh thợ thủ công lên tiếng đối lại : “Nhân hiệu đạo nhân : đạo quỷ đói, đạo súc sinh”.

(Hoa Diên Thú Lạc Đàm Tiếu Tửu Lệnh)

Suy tư :

Chê đúng nơi, góp ý đúng chổ, thì...củ cải cũng phải nghe, huống chi là con người.

Có cha sở nọ ở Saigon khi cho rước lễ thì thấy một cô gái ăn mặc “mát mẻ” lên rước lễ thì ngài không cho cô ta rước lễ, giữa nhà thờ rất nhiều người tham dự thánh lễ ngài to tiếng khiển trách cô gái, vì ngài đã có lệnh cấm, cô gái tức tối trả lời đốp chát giữa nhà thờ : “Ai biểu cha ngó người tui làm chi, tui mặc sao kệ tui ???” Cả nhà thờ cười rộ lên...

Cô gái không mắc cở nhưng cha sở mắc cở, người ta không cười cô gái nhưng cười cha sở vì ngài thiếu khôn ngoan và cứng nhắc trong hành xử, ai cũng có tự ái của họ, và tự ái này sẽ nổ tung khi chúng ta chỉ trích phê bình họ giữa đám đông dân chúng, dù họ có làm sai...

Nếu cha sở khôn ngoan để sau khi thánh lễ kết thúc nhắc nhở riêng cho cô gái, thì chắc chắn cô ấy sẽ nghe lời và kính phục ngài.

Ông đạo sĩ đã khinh dể anh thợ thủ công nên được câu đối đốp chát rất nặng kí

Cha sở vì muốn tỏ ra uy quyền với giáo dân nên đã bị trả lời đốp chát đến mất mặt ngoài ý muốn của mình.

Tai hại thay cái uy quyền phản tác dụng.

-----------------

(1) Nơi hội họp của đạo giáo.