Ở SAU HỮU QUÂN

Ở Hội Kê có một người họ Vương, gia tộc rất là hàn vi, nhưng ông ta lại rất phô trương, mỗi lần có việc đi ra đường, thì đi trước người ta mà khoe khoang, nói : “Ta là hậu duệ của Vương Hi Chí”.

Có người nghe vậy liền nói : “Khả kính, khả kính, nếu ngài không nói ra, chúng tôi thật không biết ngài ở sau hữu quân ạ” (1)

Họ Vương vừa nghe thì rất sợ hãi, e rằng quân tịch làm luỵ đến mình nên vội vàng nói : “Quân là hộ khác, quân là hộ khác !”

(Giản Uẩn thiên)

Suy tư :

Công nhân cậy nhờ giám đốc, đầy tớ cậy nhờ ông bà chủ, giáo dân cậy nhờ cha sở của mình, đó là lẽ tự nhiên trong cõi đời này.

Nhưng có những giám đốc ức hiếp và chèn ép công nhân, có những ông bà chủ đối xử độc ác với đầy tớ, có những cha sở thì quan liêu và coi thường giáo dân, đó chính là chuyện tréo cẳng ngỗng không hợp với lẽ tự nhiên và lỗi đức ái của Thiên Chúa.

Cậy vào giám đốc thì chỉ thấy bất công vì giám đốc chỉ lo tìm lợi nhuận cho mình, cậy nhờ ông bà chủ thì chỉ thấy nhục nhằn vì ông bà chủ thì chỉ thấy đồng tiền mình bỏ ra lớn hơn tình thương đồng loại, cậy nhờ cha sở thì chỉ thấy tâm hồn bất an, vì cách đối xử của một vài cha sở không như vị mục tử nhân hậu là Chúa Giêsu.

Chỉ có Thiên Chúa là Đấng để chúng ta cậy nhờ mà thôi, bởi vì Ngài không bao giờ chèn ép ai, không bao giờ đối xử bất công và quan liêu với ai, nhưng trái lại, Ngài đã luôn quan tâm và săn sóc chúng ta ngay cả khi chúng ta không cậy nhờ đến Ngài.

---------------------------------

(1) Vương Hi Chí làm chức hữu tướng quân, gọi là hữu tướng.