BAN, ĐỊCH CƯỜI NHAU

Liễu Ban cười nhạo Vương Địch : “Tại sao anh lại bán tôi”.

Vương Địch cũng rất tinh anh thông minh, vừa nghe liền biết bị nhạo, bèn trề môi nhạo lại nói : “Bán anh thì giá được bao nhiêu xu ?”.

(Giải Uẩn thiên)

Suy tư :

Bán đứng anh em bè bạn là chuyện có thật trong mọi thời đại chứ không phải là chuyền đùa giỡn cho vui.

Có người bán đứng anh em vì tranh giành quyền lợi, có người bán đứng bạn bè vì hám danh, có người bán đứng người yêu vì ham tình ham bạc, có người bán đứng cả bố mẹ vì ham địa vị... Tất cả những

cái “bán đứng” này đều là trọng tội, vì nơi họ không có tình yêu của Thiên Chúa cũng như tình yêu thương đồng loại.

Nhưng cái tội “bán đứng” to lớn nhất chính là bán đứng lương tâm của mình cho ma quỷ, bán đứng lương tâm tức là bán Chúa vậy.

Người đời đã chê bai Yuda Iscariot vì ông ta bán Chúa, người ta cũng đã cười mấy cửa hàng bán...Chúa quá mắc, nhưng người ta càng cười hơn nữa khi chúng ta bán đứng Chúa của mình trong những cuộc chơi bời trác táng, trong những âm mưu làm ăn phi pháp, trong những cáo gian chứng dối..