Thứ Bảy Tuần Thánh và Phục Sinh

CHÚA ĐÃ SỐNG LẠI RỒI, ALLELUIA !

Chúa đã sống lại rồi, tiếng reo vui mừng của chị Maria Madalena, tiếng reo vui mừng của tông đồ Phêrô và Gioan, của hai môn đệ đi thành Emmau.

Chúa đã sống lại rồi như một điệp khúc vui mừng được hát bởi những tâm hồn tin tưởng và yêu mến Chúa Giêsu đang vang vọng từ miền Galilêa năm nọ, cho đến hôm nay trên khắp thế giới, và vang mãi đến muôn đời. Alleluia !

Chúa đã sống lại rồi, mấy chữ thật đơn giản nhưng thật long trọng, nó như lời tuyên bố của một vị thẩm phán toàn năng : quyền lực tử thần từ đây chấm dứt, quyền lực sa-tan từ đây kết thúc, cuộc sống ghét ghen hận thù, kiêu căng ích kỉ từ đây trở thành yêu thương, đoàn kết, bao dung tha thứ nơi mỗi một tâm hồn đã cùng với Chúa Kitô mai táng trong mồ...

1. Ngôi mộ trống...

Chúa Giêsu Kitô phục sinh là một phép lạ vĩ đại của Ngài dành cho những người tin và không tin Ngài là Thiên Chúa.

Phục sinh là một biến cố quan trọng và đỉnh cao của Người Kitô hữu, bởi vì thánh Phaolô đã nói với chúng ta : nếu Đức Kitô chết đi mà không sống lại thì tất cả chúng ta đều là những người điên điên khùng khùng, nhưng Chúa Kitô đã sống lại và đức tin của chúng càng thêm phong phú hơn.

Chúa Kitô hôm qua chịu đau khổ chịu chết trên thập giá, hôm nay Ngài đã sống lại, và thống trị đến muôn đời, đó chính là niềm tin, yêu và hi vọng của chúng ta -những người tin vào Chúa Kitô- là vinh quang và là danh dự của chúng ta.

Chúa Kitô, Đấng là Thiên Chúa và là người, chính Ngài chứ không ai khác đã sống lại từ cõi chết và đem ơn cứu độ cho nhân loại.

Các bà đạo đức tới mồ thật sớm khi mặt trời chưa mọc, nhưng các bà thất kinh vì không thấy xác Chúa Giêsu đâu, thất vọng và kinh hoàng, khiếp sợ và lo âu đã làm cho các bà không còn sáng suốt nhận ra ai đang đứng bên mồ Chúa : “Đừng hoảng sợ ! Các bà tìm Đức Giêsu Nagiarét, Đấng bị đóng đinh chớ gì ! Người đã chỗi dậy rồi không còn đây nữa. Chỗ đã đặt Ngài đây này” (Mc 16, 6-). Thế là không còn nghi ngờ gì nữa, Chúa đã sống lại rồi, ngôi mộ trống rỗng, lòng các bà cũng hân hoan vui mừng vì không thấy Chúa trong mồ nữa, nhưng đức tin của các bà đã thấy Ngài đã sống lại, sống lại thật rồi, ôi vui mừng, ôi hạnh phúc : Thầy đã sống lại rồi.

Mồ chính là nơi an táng những người chết, cho nên nó tượng trưng cho buồn bã cho chết chóc.

Mồ cũng chính là tâm hồn của chúng ta, nơi chất chứa bao nhiêu là tội lỗi mà chính chúng ta đã phạm trong cuộc sống, những kiêu căng ích kỉ, những giận hờn ghét ghen mà chúng ta đã chất chứa trong lòng như những gia bảo của tội nguyên tổ, thì hôm nay, nó được mở tung ra, đón lấy hùng khí của ngày Phục Sinh, nó được Chúa Kitô phục sinh thánh hóa và cứu chuộc, và để rồi trong Ngài, chúng ta không còn những thối tha dơ dáy của xác chết con người cũ của chính mình, nhưng nó trở thành trống rỗng để dễ dàng đón nhận dồi dào ơn của Chúa Kitô Phục sinh.

Mồ trống, tâm hồn trống vì đã được ân sủng phục sinh của Chúa Kitô dọn dẹp sạch sẽ, chúng ta bắt đầu lại một cuộc sống mới trong Chúa Kitô : yêu thương và phục vụ.

2. Xin các bà về nói...

Người thanh niên mặc áo trắng nói với các bà đến mộ sáng hôm ấy rằng : “Xin các bà về nói với môn đệ Người và ông Phêrô rằng Người sẽ đến Galilê trước các ông” (Mc 16, 7b). Một mệnh lệnh của người sống lại từ cõi chết ! Một lời nhắn nhủ của Chúa Giêsu ! Nhưng là của ai chăng nữa thì cũng là một lời loan báo tin vui Chúa đã sống lại của người thanh niên mặc áo trắng.

“Xin các bà về nói...” về nói lại không những với các Tông Đồ và với Phêrô, mà hãy nói với tất cả những ai mà các bà gặp trên đường đi : Chúa đã sống lại rồi.

Hôm kia trên đường đi chúng ta đã càm ràm với người bạn về công việc làm ăn không có lợi cho mình; hôm qua trên công sở, mơi trường học chúng ta đã chửi người bạn không cùng ý kiến với mình; hôm nay chúng ta đi đến đâu cũng đều nói : Anh chị là người rất đáng mến.

Hôm kia chúng ta đã sống trong ích kỉ của mình, chỉ biết mình, hôm qua chúng ta chỉ thấy những khuyết điểm của anh em mà không thấy ưu điểm của họ, hôm nay chúng ta nhìn thấy họ là những người đáng yêu, bởi vì chính Chúa Kitô đã thấy chúng ta đều là những người đáng yêu, mặc dù chúng ta là những người tội lỗi, đức tin này được bắt nguồn từ đêm Phục Sinh của Đấng Cứu Thế và cải hoá tâm hồn chúng ta trở thành những con người được phục sinh, do đó, chúng ta không những có bổn phận phải loan truyền tin vui Phục Sinh, mà còn có bổn phận làm chứng về những gì chúng ta đã tin, đã sống về mầu nhiệm phục sinh của Đức Kitô.

Ngày hôm nay, không phải người thanh niên áo trắng nói với chúng ta, nhưng chính Đấng Phục Sinh đã nói với chúng ta : “Hãy đi loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo...” (Mc 16, 15) chứ không chỉ loan báo cho những người thân thiết, mà là cho tất cả mọi người. Đi loan báo Tin Mừng cũng có nghĩa là ra đi để đem tình yêu của Chúa Phục Sinh đến cho mọi người. Bởi vì ơn cứu độ không chỉ dành cho một vài người, nhưng là cho toàn thể nhân loại.

“Xin các bà về nói...”, “Các con hãy đi loan báo...” tất cả đều là sứ điệp của tình yêu, là mệnh lệnh được ban ra từ sự kiện Đấng đã từ cõi chết sống lại - Chúa Giêsu Kitô.

3. Cầu nguyện.

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh,

Hôm nay chúng con cùng toàn thể vũ trụ hân hoan mừng Đại Lễ Phục Sinh, Chúa đã sống lại.

Chúa đã sống lại sau khi bị mai táng trong mồ, để cho chúng con nhận ra môt sự việc mà chúng con đã quên mất trong cuộc sống đầy bon chen : chúng con cũng sẽ được sống lại với Chúa khi kết thúc cuộc sống ở trần gian.

Chúng con cảm tạ Chúa, vì nếu Chúa là vì quan toà nghiêm khắc và không biết thông cảm, thì dù Chúa có sống lại môt ngàn lần thì cũng vô ích đối với chúng con là những ngừơi tội lỗi, nhưng Chúa là Đấng rất nhân từ và công bằng, Chúa sống lại để chúng con cùng được tham dự vào mầu nhiệm phục sinh của Chúa ngay tại trần gian này, đó là chúng con trở nên khoan dung hơn, tha thứ hơn, khiêm tốn hơn và yêu thương hơn...

Lạy Chúa Giêsu, có người trong chúng con nói rằng, bốn mươi ngày chay tịnh đã trở thành quá khứ khi Chúa sống lại, cho nên họ không thèm giữ chay nữa, không thèm hi sinh nữa, không thèm đền tội nữa, cho nên cuộc sống của họ chẳng khác chi chưa sống lại với Chúa, họ vẫn không trở nên người mới trong Chúa, bởi vì họ coi bốn mươi ngày chay tịnh như là cưỡng ép phải giữ, cho nên khi lễ phục sinh đến thì họ như chim sổ lồng, như cá xuống sông không còn bị ràng buộc vì chay tịnh và hi sinh nữa.

Xin Chúa ban cho chúng con biết rằng, mỗi ngày trong cuộc sống là mỗi thánh lễ phục sinh, mỗi giây phút trong cuộc sống đều là chay tinh và phục sinh, để chúng con luôn kết hợp với tình yêu của Chúa mà sống đúng tinh thần phục sinh của Chúa đã dạy chúng con : yêu thương và phục vụ; hi sinh và tha thứ. Amen.