Đạo Đức Của Những Giới Hạn
Gioan 21,20-25
Bài Tin Mừng thánh lễ hôm nay là những dòng cuối cùng của Phúc Âm thánh Gioan. Trong phần cuối này, thánh Gioan đã thuật lại vắn tắt cuộc đối thoại giữa thánh Phêrô và Chúa Giêsu. Với mong muốn thăm dò ý định của Chúa Giêsu về Gioan, thánh Phêrô đã hỏi Chúa Giêsu rằng: “Còn người này thì sao?”. Phản ứng của Chúa Giêsu cho thấy Ngài không hài lòng về thắc mắc của thánh Phêrô, Ngài nói: “Nếu Thầy muốn nó cứ ở lại mãi cho tới khi Thầy trở lại, thì việc gì đến con”.
Qua sự việc trên đây, Phúc Âm đã cho thấy thánh Phêrô là một người có nhiều giới hạn, về trình độ hiểu biết và cả về cách đối xử. Đây không phải là lần đầu tiên và duy nhất nói lên sự thực đó. Nhiều lần Chúa Giêsu đã vạch ra cho thánh Phêrô thấy những giới hạn của mình. Chính thánh Phêrô cũng đã tự nhận ra giới hạn của mình một cách đau đớn, khi ngài chối Chúa 3 lần. Đó là những vết của lý lịch vị Giáo Hoàng đầu tiên. Các thánh sử đã ghi lại những vết đó một cách trung thực, để các cộng đoàn xa gần đều được rõ.
Suy nghĩ về những chi tiết trên đây, tôi thấy Hội Thánh sơ khai rất khiêm tốn, chân thành, và Chúa Giêsu đã rèn luyện các tông đồ nhiều khi bằng chính những sai phạm của các ngài, để các ngài nên đạo đức hơn. Tôi tạm gọi nét đạo đức đó là đạo đức của những giới hạn.
Đạo đức của những giới hạn là khiêm tốn nhận biết mình có nhiều giới hạn, về mặt đạo đức, trí thức, nhân bản, chuyên môn, v.v...
Đạo đức của những giới hạn là khiêm tốn và kiên trì cố gắng rèn luyện, học hành, dấn thân, tìm tòi, nghiên cứu, để mỗi ngày mỗi nên người có phẩm chất hơn.
Đạo đức của những giới hạn là biết khiêm tốn tế nhị trong cách đối xử nói năng, không tự cho mình là đạo đức hơn người, hiểu biết hơn người.
Đạo đức của những giới hạn là biết khiêm tốn nhận mình chỉ là dụng cụ kém cỏi, sở dĩ Chúa dùng là vì Chúa muốn, chứ không vì mình có tài đức hơn những người khác.
Hội Thánh sơ khai được rèn luyện như thế. Tôi có cảm tưởng là Hội Thánh thời nay cũng đang được Chúa rèn luyện như vậy. Bởi vì qua dư luận và các phương tiện thông tin, chúng ta thấy Hội Thánh chúng ta đang là đối tượng của nhiều phê phán. Các người có chức vị trong Hội Thánh đều được xã hội đánh giá về nhiều mặt, như nhân bản, trí thức, đạo đức, phong cách, tầm nhìn, v.v... Riêng tôi, khi được phê phán, tôi thấy rõ hơn những giới hạn của mình.
Trước một tình hình như thế, tôi nhận ra ý Chúa là chúng ta hãy trở về với hướng đạo đức của những giới hạn. Cụ thể như là:
Đối với chính mình, hãy khiêm tốn nhận thức mình có nhiều giới hạn, còn thua kém nhiều người về nhiều mặt, nên cố gắng phấn đấu tự đào tạo mình thường xuyên, đồng thời ý thức mình chỉ là dụng cụ của Chúa, phải luôn sẵn sàng nhường chỗ, từ bỏ tất cả tư lợi của mình.
Đối với những người khác, hãy tế nhị giúp cho họ thấy họ có nhiều giới hạn cần phải khiêm tốn ghi nhận, và dũng cảm vượt qua, để vươn lên.
Đối với những hoàn cảnh kinh tế, văn hoá, tôn giáo có nhiều giới hạn, hãy khôn khéo tháo gỡ dần những cản trở, phát triển những thuận lợi bằng những dự án nhỏ, những dấn thân nhỏ.
Sở dĩ hôm nay tôi chia sẻ với anh chị em những suy nghĩ trên đây rút ra từ bài Phúc Âm thánh lễ, chính vì tôi biết anh chị em là những người thiện chí, rất ý thức về những giới hạn của mình, nên đã có nhiều cố gắng rất đáng khen ngợi, để vươn lên.
Tôi không buồn chút nào khi thấy người của Hội Thánh có những giới hạn, nhưng luôn phấn đấu sống đạo đức với những giới hạn đó. Trái lại, tôi rất buồn và thực sự lo ngại khi thấy con người Hội Thánh sống tự mãn, không nhận thấy mình có nhiều giới hạn, không nhìn thấy những thua kém của mình, để phấn đấu vươn lên. Tự mãn là con đường chắc nhất để tự huỷ.
Xin Chúa Thánh Thần thương đổi mới họ đạo chúng ta, Hội Thánh Việt Nam chúng ta. Xin Người thương giúp chúng ta nên đạo đức hơn, không chỉ nhờ hiểu biết những nguyên tắc đạo đức, mà còn do cái nhìn sắc bén về những thực tại hôm nay có nhiều giới hạn, và nhờ rèn luyện mình biết sống theo thánh ý Chúa trong hoàn cảnh hôm nay. Một đời sống đạo đức như thế sẽ góp phần quan trọng vào việc truyền giáo tại Việt Nam hôm nay, đồng thời cũng sẽ giúp xây dựng một Hội Thánh hiệp thông, trong đó mọi người đều ý thức mình có nhiều giới hạn, cần phải cùng nhau đi tìm những giá trị cao đẹp, mới mẻ, có khả năng làm chứng cho Nước Trời trong một xã hội đã rất khác xưa.
Gioan 21,20-25
Bài Tin Mừng thánh lễ hôm nay là những dòng cuối cùng của Phúc Âm thánh Gioan. Trong phần cuối này, thánh Gioan đã thuật lại vắn tắt cuộc đối thoại giữa thánh Phêrô và Chúa Giêsu. Với mong muốn thăm dò ý định của Chúa Giêsu về Gioan, thánh Phêrô đã hỏi Chúa Giêsu rằng: “Còn người này thì sao?”. Phản ứng của Chúa Giêsu cho thấy Ngài không hài lòng về thắc mắc của thánh Phêrô, Ngài nói: “Nếu Thầy muốn nó cứ ở lại mãi cho tới khi Thầy trở lại, thì việc gì đến con”.
Qua sự việc trên đây, Phúc Âm đã cho thấy thánh Phêrô là một người có nhiều giới hạn, về trình độ hiểu biết và cả về cách đối xử. Đây không phải là lần đầu tiên và duy nhất nói lên sự thực đó. Nhiều lần Chúa Giêsu đã vạch ra cho thánh Phêrô thấy những giới hạn của mình. Chính thánh Phêrô cũng đã tự nhận ra giới hạn của mình một cách đau đớn, khi ngài chối Chúa 3 lần. Đó là những vết của lý lịch vị Giáo Hoàng đầu tiên. Các thánh sử đã ghi lại những vết đó một cách trung thực, để các cộng đoàn xa gần đều được rõ.
Suy nghĩ về những chi tiết trên đây, tôi thấy Hội Thánh sơ khai rất khiêm tốn, chân thành, và Chúa Giêsu đã rèn luyện các tông đồ nhiều khi bằng chính những sai phạm của các ngài, để các ngài nên đạo đức hơn. Tôi tạm gọi nét đạo đức đó là đạo đức của những giới hạn.
Đạo đức của những giới hạn là khiêm tốn nhận biết mình có nhiều giới hạn, về mặt đạo đức, trí thức, nhân bản, chuyên môn, v.v...
Đạo đức của những giới hạn là khiêm tốn và kiên trì cố gắng rèn luyện, học hành, dấn thân, tìm tòi, nghiên cứu, để mỗi ngày mỗi nên người có phẩm chất hơn.
Đạo đức của những giới hạn là biết khiêm tốn tế nhị trong cách đối xử nói năng, không tự cho mình là đạo đức hơn người, hiểu biết hơn người.
Đạo đức của những giới hạn là biết khiêm tốn nhận mình chỉ là dụng cụ kém cỏi, sở dĩ Chúa dùng là vì Chúa muốn, chứ không vì mình có tài đức hơn những người khác.
Hội Thánh sơ khai được rèn luyện như thế. Tôi có cảm tưởng là Hội Thánh thời nay cũng đang được Chúa rèn luyện như vậy. Bởi vì qua dư luận và các phương tiện thông tin, chúng ta thấy Hội Thánh chúng ta đang là đối tượng của nhiều phê phán. Các người có chức vị trong Hội Thánh đều được xã hội đánh giá về nhiều mặt, như nhân bản, trí thức, đạo đức, phong cách, tầm nhìn, v.v... Riêng tôi, khi được phê phán, tôi thấy rõ hơn những giới hạn của mình.
Trước một tình hình như thế, tôi nhận ra ý Chúa là chúng ta hãy trở về với hướng đạo đức của những giới hạn. Cụ thể như là:
Đối với chính mình, hãy khiêm tốn nhận thức mình có nhiều giới hạn, còn thua kém nhiều người về nhiều mặt, nên cố gắng phấn đấu tự đào tạo mình thường xuyên, đồng thời ý thức mình chỉ là dụng cụ của Chúa, phải luôn sẵn sàng nhường chỗ, từ bỏ tất cả tư lợi của mình.
Đối với những người khác, hãy tế nhị giúp cho họ thấy họ có nhiều giới hạn cần phải khiêm tốn ghi nhận, và dũng cảm vượt qua, để vươn lên.
Đối với những hoàn cảnh kinh tế, văn hoá, tôn giáo có nhiều giới hạn, hãy khôn khéo tháo gỡ dần những cản trở, phát triển những thuận lợi bằng những dự án nhỏ, những dấn thân nhỏ.
Sở dĩ hôm nay tôi chia sẻ với anh chị em những suy nghĩ trên đây rút ra từ bài Phúc Âm thánh lễ, chính vì tôi biết anh chị em là những người thiện chí, rất ý thức về những giới hạn của mình, nên đã có nhiều cố gắng rất đáng khen ngợi, để vươn lên.
Tôi không buồn chút nào khi thấy người của Hội Thánh có những giới hạn, nhưng luôn phấn đấu sống đạo đức với những giới hạn đó. Trái lại, tôi rất buồn và thực sự lo ngại khi thấy con người Hội Thánh sống tự mãn, không nhận thấy mình có nhiều giới hạn, không nhìn thấy những thua kém của mình, để phấn đấu vươn lên. Tự mãn là con đường chắc nhất để tự huỷ.
Xin Chúa Thánh Thần thương đổi mới họ đạo chúng ta, Hội Thánh Việt Nam chúng ta. Xin Người thương giúp chúng ta nên đạo đức hơn, không chỉ nhờ hiểu biết những nguyên tắc đạo đức, mà còn do cái nhìn sắc bén về những thực tại hôm nay có nhiều giới hạn, và nhờ rèn luyện mình biết sống theo thánh ý Chúa trong hoàn cảnh hôm nay. Một đời sống đạo đức như thế sẽ góp phần quan trọng vào việc truyền giáo tại Việt Nam hôm nay, đồng thời cũng sẽ giúp xây dựng một Hội Thánh hiệp thông, trong đó mọi người đều ý thức mình có nhiều giới hạn, cần phải cùng nhau đi tìm những giá trị cao đẹp, mới mẻ, có khả năng làm chứng cho Nước Trời trong một xã hội đã rất khác xưa.