ĐTC dâng Thánh lễ Chúa Nhật Chúa Lên Trời tại Ba Lan
Như quý vị đã biết, từ hôm thứ năm tuần rồi, Đức Thánh Cha đang thực hiện một chuyến tông du sang Ba-lan mang tính cách hành hương, viếng thăm các địa điểm sinh sống và hoạt động của vị tiền nhiệm: thủ đô Warsawa, thánh điện Czestochowa, Wasowice nơi sinh quán, và cách riêng là thành phố Krakow. Tại thành phố mà đức Karol Wojtyla đã từng làm tổng giám mục trước khi được bầu lên chức vụ kế vị thánh Phêrô, đức đương kim giáo hoàng đã có hai buổi tiếp xúc quan trọng với đám đông: vào tối thứ bảy tại quảng trường Blonie với gần nửa triệu các bạn trẻ. Và sáng chúa nhựt hôm qua cũng tại địa điểm này ngài đã chủ sự Thánh lễ với sự tham dự của một triệu rưỡi tín hữu, đến từ khắp các miền của nước Ba-Lan và các quốc gia láng giềng. Dĩ nhiên trong số đó, nhiều bạn trẻ đã có mặt từ tối hôm trước, và họ kéo dài cuộc canh thức bất chấp những cơn mưa tầm tã, dưới sự hướng dẫn của các linh mục hướng dẫn buổi cầu nguyện và cử hành bí tích thống hối.
![]() |
| Dân chúng Ba Lan tham dự thánh lễ |
Sau Thánh lễ kéo dài hơn 2 tiếng đồng hồ kết thúc với việc hát kinh kính Đức Mẹ, đức thánh cha trở về toà Giám mục để nghỉ ngơi. Vào lúc 4 giờ chiều ngài đáp xe đi thăm viếng trại tập trung Auschwitz cách đó 60 cây số, và chủ sự một buổi cầu nguyện, rồi sau đó đáp máy bay trở về Rôma. Chúng tôi sẽ dành buổi tường thuật này cho chương trình phát thanh ngày mai. Hôm nay xin kinh mời quý vị theo dõi Thánh lễ và bài giảng vào ban sáng.
Các bài lễ được trích từ thánh lễ mừng Chúa Lên Trời, mặc dù dân chúng địa phương đã cứ hành lễ này hôm thứ năm vừa qua. Ngoài ra, hôm qua cũng trùng với kỷ niệm 29 năm đức thánh cha thụ phong giám mục (28/5/1977). Phần lớn bài giảng được dành để suy niệm các bài đọc sách thánh và áp dụng vào hoàn cảnh hôm nay. Cũng như ngày vừa qua, bài giảng bắt đầu bằng tiếng Ba-lan, rồi sau đó đọc tiếp bằng tiếng Ý, và được đức cha tổng thư ký hội đồng giám mục đọc bản dịch ra tiếng địa phương. Bài giảng được mở đầu như sau:
Hỡi những người Galilê, tại sao đứng đây nhìn trời?
Anh chị em thân mến, ngày hôm nay,vẫn còn vọng lên câu hỏi được kể lại trong sách Tông đồ công vụ. Lần này câu hỏi được hướng đến chúng ta: “Tại sao đứng đây nhìn trời?” Khi giải đáp cho câu hỏi đó, gói ghém tất cả sự thật nền tảng về cuộc sống và định mệnh của con người.Câu hỏi xoay quanh hai thái độ liên hệ đến hai thực tại của cuộc sống con người: cuộc sống dưới đất và cuộc sống trên trời. Trước hết là thực tại dưới đất: “Taị sao đứng đây? Tại sao ở dưới đất?”. Chúng ta trả lời rằng: chúng tôi ở trên mặt đất, bởi vì Đấng Tạo hoá đã đặt chúng tôi như chóp đỉnh của công trình tạo dựng. Dựa theo kế hoạch tình yêu khôn tả, Thiên Chúa toàn năng đã tạo thành vũ trụ từ hư vô. Và sau khi hoàn tất công trình của mình, Ngài đã kêu gọi con người hiện hữu, được dựng nên theo hình ảnh và giống như Ngài (xc St 1,26-27). Thiên Chúa ban cho nó phẩm giá được làm con Thiên Chúa và được bất tử. Tuy nhiên, chúng ta biết rằng con người đã lạc lối, đã lạm dụng ơn tự do của mình, đã nói “không” với Chúa, và như thế là đã tự lên án cho mình vào kiếp sống trong đó sự dữ, tội lỗi, đau khổ và sự chết đã len vào. Nhưng chúng ta cũng biết được rằng Thiên Chúa không chịu bó tay trước tình trạng như vậy, và đã đi vào lịch sử của con người. Lịch sử con người trở thành lịch sử cứu độ. “Chúng ta ở dưới đất”, chúng ta bén rễ dưới đất, chúng ta lớn lên từ đất. Tại đây chúng ta thi hành điều thiện trong những lãnh vực mênh mông của cuộc sống thường nhật, trong lãnh vực của vật chất cũng như trong lãnh vực tinh thần, trong những quan hệ hỗ tương, trong cuộc kiến thiết cộng đoàn nhân loại, trong văn hoá. Tại đây chúng ta cảm thấy nỗi nhọc nhằn của người lữ thứ đang tiến đến mục tiêu, trải qua những con đường ngoằn nghèo, giữa nghi nan, căng thẳng, do dự và đồng thời trong niềm thâm tín rằng trước sau gì con đường cũng sẽ dẫn tới đích điểm. Và thế là nảy ra câu suy nghĩ: “Phải chăng tất cả chỉ có thể thôi sao? Phải chăng trái đất này là chỗ đứng vĩnh viễn?”
![]() |
| ĐTC Benedictô ban phép lành cho dân chúng Ba Lan |
Tiếp tục bài giảng, Đức Thánh Cha ngỏ lời chào mừng tất cả những người hiện diện, và gợi lên những kỷ niệm của đức Gioan Phaolô II, đặc biệt là những lần cử hành Thánh Lễ cũng tại địa điểm này vào những năm 1979, 1983, 1987, 1997 và 2002, nhắc đến sự gắn bó với thành phố Krakow, và trong phần kết luận ngài nói:
Anh chị em thân mến,
Khẩu hiệu của cuộc hành hương của tôi đến nước Ba lan là “Hãy đứng vững trong đức tin”. Lời nhắn nhủ này được gửi đến tất cả chúng ta là những người họp thành cộng đoàn các môn đệ của Chúa Kitô, và gửi đến từng người chúng ta. Đức tin là một hành vi nhân linh rất là bản vị, được thực hiện trong hai chiều kích. Trước hết tin là chấp nhận chân lý mà trí óc chúng ta không thể hiểu thấu tường tận. Cần chấp nhận điều mà Thiên Chúa mạc khải về chính mình, về chúng ta, về thực tại bao quanh ta, kể cả những gì không thấy được, không tả được, không tưởng tượng được. Việc chấp nhận chân lý được mạc khải mở rộng tầm hiểu biết của chúng ta, và cho phép chúng ta đạt đến mầu nhiệm đang bao quyện chúng ta.Thật không dễ gì chấp nhận rằng lý trí của chúng ta bị giới hạn. Và đến đây ta thấy nảy ra chiều kích thứ hai của việc tin, đó là tín thác vào một ai đó, và ở đây không phải là người phàm nhưng là tín thác vào Đức Kitô. Tin điều nào đã là chuyện quan trọng rồi, nhưng tin vào ai lại còn quan trọng hơn nữa.
Thánh Phaolô đã nói về điều đó trong thư gửi Ephêso mà chúng ta đã nghe đọc hôm nay. Thiên Chúa đã ban cho ta thần trí khôn ngoan, “soi lòng mở trí cho thấy rõ, đây là niềm hy vọng chúng ta đã nhận được nhờ ơn Người kêu gọi, đâu là gia nghiệp vinh quang phong phú chúng ta được chia sẻ cùng các thánh, đâu là quyền lực vô biên đã biểu dương nơi Đức Kitô “ (xc Ep 1,17-20). Tin có nghĩa là phó thác mình cho Chúa, ký thác vận mạng cho Ngài. Tin có nghĩa là thiết lập một mối quan hệ mật thiết với Đấng Taọ Thành và Cứu chuộc, nhờ quyền lực của Thánh Thần, và làm cho mối quan hệ đó trở nên nền tảng cho cuộc sống.
Vào cuối Thánh lễ, ĐTC đã hát kinh Lạy Nữ vương thiên đàng và ban phép lành kết thúc.

