ĐIỀU RĂN MỚI

Nhìn theo môn đệ bất trung,
Quả tim như bị sắt nung chạm vào.
Chúa nghe đau đớn xiết bao,
Cố ngăn giọt lệ sắp trào lên mi.
Rằng : “Giờ thôi đã đến kỳ!

6870. Để cho ứng nghiệm tiên tri mọi lời,
Con Người vinh hiển đầy trời,
Cho danh Thiên Chúa chói ngời nơi Con.
Cho Cha rực rỡ nét son,
Cho Con hiển đạt vuông tròn nơi Cha.
Kỳ công Thiên Chúa tỏ ra,
Cho Con Người bước lên tòa quang vinh.
Giờ ly biệt phút tử sinh,
Làm sao kể hết tâm tình cho vơi.
Các con yêu dấu Thầy ơi !

6880. Chỉ còn mấy khắc Thầy rời các con.
Ruột tằm đôi đoạn héo hon,
Tìm Thầy chẳng thấy Thầy còn nữa đâu.
Trước đây những bọn cứng đầu,
Đã nghe Thầy bảo một câu lạ lùng :
Trời cao đất rộng muôn trùng,
Ta đi không thể tháp tùng theo Ta.
Các con là những người nhà,
Thầy cho nghe lại lời ca nhiệm mầu.
Cách nhau trời thẳm vực sâu,

6890. Muốn theo không nẻo bắc cầu mà theo.
Ra đi Thầy trối một điều,
Đây là giới luật tình yêu Thầy truyền.
Cùng nhau một hội một thuyền,
Thương nhau như cắt máu chuyền cho nhau.
Gương Thầy rạng tỏ làu làu,
Tình Thầy là bức tranh màu đầy hoa.
Tương thân tương ái đậm đa,
Cho đời nhận biết đâu là căn duyên :
Họ là đệ tử đích truyền,

6900. Là con một Chúa, là chiên một đàn