NGƯỜI THANH NIÊN GIÀU CÓ
Có người thưa giọng nổi sôi :
“Lạy Thầy cực hảo cho tôi thấu trình,
Làm sao cho được trường sinh
Làm sao thêm hiển, thêm vinh trên trời ?”.
Chúa rằng : “Đừng nói quá lời,
Lựa lời đúng chỗ đúng nơi mà dùng.
Danh từ cực hảo nói chung,
5140. Dành riêng cho Chúa cửu trùng mà thôi.
Trước khi anh đến gặp tôi,
Giới răn đã biết cả rồi phải chăng ?
“Đừng gian dâm, lỗi công bằng,
Giết người, trộm cắp phải hằng tránh xa.
Phải luôn thảo kính mẹ cha”.
Thưa rằng : “Từ nhỏ giữ qua cả rồi”.
Chúa nhìn người ấy một hồi,
Dịu dàng phán tiếp, mắt ngời tình thương:
“Anh còn thiếu một chặng đường,
5150. Hãy về bán hết ruộng nương gia tài,
Giúp người lâm cảnh nạn tai,
Kho tàng anh sẽ bằng hai trên trời.
Được Lời mà giữ lấy Lời,
Việc xong trở gót kịp thời bên nhau”.
Thanh niên quen cảnh sang giàu,
Nghe qua mặt ủ mày chau trở về.
Nhìn quanh rồi Chúa phán phê :
“Kẻ ham của cải nhiều bề đắng cay.
Cậy giàu, cậy có khốn thay,
5160. Nước Trời xa cách bọn nầy biết bao !
Giàu mà đến được trời cao,
Lạc đà có thể chui vào lỗ kim !”
Nghe qua môn đệ đứng tim,
Hỏi nhau qua phút lặng im ngỡ ngàng :
“Thật là quá đỗi hoang mang
Còn ai vào được thiên đàng hỡi ơi !”
Chúa rằng : “Khó đối với người,
Chứ đâu khó với Chúa Trời Toàn Năng”.
Phê-rô hăm hở thưa rằng :
5170. “Chúng con bỏ hết chạy băng theo Thầy”.
Chúa rằng : “Con hãy nghe đây :
Ví dù mọi sự đời này bỏ qua,
Nào anh chị, nào mẹ cha,
Nào vườn ruộng với cửa nhà vợ con.
Vì Ta một dạ sắt son,
Đời này sẽ được vuông tròn có nhau.
Gấp trăm lần trở nên giàu,
Nào là ruộng trước, vườn sau cửa nhà.
Nào là anh chị, mẹ cha…
5180. Cả điều khốn khó cũng ra lãi lời.
Sắt son một dạ một thời,
Mà rồi được sống muôn đời phúc thay.
Người ta rời bỏ đời này,
Về trời đăng bộ tháng ngày khác nhau.
Có ng.ười đi trước tới sau,
Đi sau tới trước chậm mau có phần
Có người thưa giọng nổi sôi :
“Lạy Thầy cực hảo cho tôi thấu trình,
Làm sao cho được trường sinh
Làm sao thêm hiển, thêm vinh trên trời ?”.
Chúa rằng : “Đừng nói quá lời,
Lựa lời đúng chỗ đúng nơi mà dùng.
Danh từ cực hảo nói chung,
5140. Dành riêng cho Chúa cửu trùng mà thôi.
Trước khi anh đến gặp tôi,
Giới răn đã biết cả rồi phải chăng ?
“Đừng gian dâm, lỗi công bằng,
Giết người, trộm cắp phải hằng tránh xa.
Phải luôn thảo kính mẹ cha”.
Thưa rằng : “Từ nhỏ giữ qua cả rồi”.
Chúa nhìn người ấy một hồi,
Dịu dàng phán tiếp, mắt ngời tình thương:
“Anh còn thiếu một chặng đường,
5150. Hãy về bán hết ruộng nương gia tài,
Giúp người lâm cảnh nạn tai,
Kho tàng anh sẽ bằng hai trên trời.
Được Lời mà giữ lấy Lời,
Việc xong trở gót kịp thời bên nhau”.
Thanh niên quen cảnh sang giàu,
Nghe qua mặt ủ mày chau trở về.
Nhìn quanh rồi Chúa phán phê :
“Kẻ ham của cải nhiều bề đắng cay.
Cậy giàu, cậy có khốn thay,
5160. Nước Trời xa cách bọn nầy biết bao !
Giàu mà đến được trời cao,
Lạc đà có thể chui vào lỗ kim !”
Nghe qua môn đệ đứng tim,
Hỏi nhau qua phút lặng im ngỡ ngàng :
“Thật là quá đỗi hoang mang
Còn ai vào được thiên đàng hỡi ơi !”
Chúa rằng : “Khó đối với người,
Chứ đâu khó với Chúa Trời Toàn Năng”.
Phê-rô hăm hở thưa rằng :
5170. “Chúng con bỏ hết chạy băng theo Thầy”.
Chúa rằng : “Con hãy nghe đây :
Ví dù mọi sự đời này bỏ qua,
Nào anh chị, nào mẹ cha,
Nào vườn ruộng với cửa nhà vợ con.
Vì Ta một dạ sắt son,
Đời này sẽ được vuông tròn có nhau.
Gấp trăm lần trở nên giàu,
Nào là ruộng trước, vườn sau cửa nhà.
Nào là anh chị, mẹ cha…
5180. Cả điều khốn khó cũng ra lãi lời.
Sắt son một dạ một thời,
Mà rồi được sống muôn đời phúc thay.
Người ta rời bỏ đời này,
Về trời đăng bộ tháng ngày khác nhau.
Có ng.ười đi trước tới sau,
Đi sau tới trước chậm mau có phần