TRÁNG SĨ LANG THANG
(MUÔN DẶM HÀNH HƯƠNG NẼO ĐƯỜNG TRÁNG SĨ)
______________
Kịch thơ Tin Mừng : Gợi hứng từ Tin Mừng Mt 25,31-46
Tiến trình nội dung :
Cảnh một : Khởi đầu cuộc hành hương đi tìm Minh Chúa, Tráng sĩ gặp Đại đế Phá Luân và đã theo làm bầy tôi cho vị Đại Đế nầy.
Cảnh hai : Đại Đế Phá Luân khiếp sợ trước thần oai của Tướng Quỉ “Bê-en-dê-bút”, khiến Tráng Sĩ bỏ Đại Đế và theo làm đồ đệ cho Tướng Quỉ.
Cảnh ba : Bê-en-dê-bút trốn chạy trước Thập Giá của Đức Giê-su Ki-tô, sự kiện nầy đã đưa Tráng Sĩ vào cuộc hành hương đi tìm Vị Vua Giê-su Ki-tô, Đấng Cứu Thế.
Cảnh bốn : Trong cơn say và trước sự đuôi mù, phù phiếm của thế nhân, TRáng Sĩ ôn lại những nẽo đường tìm kiếm của mình và đã cảm nhận được sự bất lực của bản thân trong cuộc tìm gặp Đức Giê-su Ki-tô qua những nẽo đường do mình vạch ra.
Cảnh năm : Cuối nẽo hành hương, Tráng Sĩ mõi mòn và bất lực. Bên bờ sông vắng, Tráng Sĩ trở về với yên lặng nội tâm. Từ lúc ấy, Tin Mừng Đức Ki-tô vọng về đã đưa Tráng Sĩ vào ánh sáng chân lý, vào cuộc gặp gỡ với Ngài mà cốt yếu đó chính là YÊU THƯƠNG
Nhân vật :
- Tráng Sĩ
- Phá Luân Đại Đế
- Tướng Quỉ Bê-en-dê-bút
- Ông Từ giữ nghĩa trang
- Cô ca sĩ phòng trà và một số tay anh chị
- Tiếng vọng của Chúa Giê-su.
CẢNH BỐN
Sân khấu: Cảnh một nhà hàng sang trọng. Nhân vật:
- Tráng sĩ.
- Cô ca sĩ và vài nhạc công.
- Một số khách nhậu (bốn người)
- (có thể thêm một toán ca vũ nữ để hợp diễn khi cô ca sĩ hát).
(Ca sĩ: Hát bài “ta đi lang thang”, hoặc “cát bụi”, hoặc một bài tình ca mang nội dung tìm kiếm…trong khi đó các vũ nữ trình diễn cử điệu, khách nhậu chú ý thưởng thức… Hát xong, mọi người vỗ tay tán thưởng. Chỉ một mình tráng sĩ hoàn toàn lãnh đạm, ngồi nhấp rượu và ngà ngà say… Cô ca sĩ đi tới bàn tráng sĩ, vẻ hơi tức giận…)
Cô ca sĩ:
Chàng ơi sao hôm nay giữa hội vui,
Mà riêng chàng mang cả bầu trời sầu oán.
Tiếng ca của em và rượu nồng chếnh choáng,
Chưa đốt hết nỗi buồn, trăn trở hay sao?
Tráng sĩ: (Giọng lè nhè)
Cám ơn cô nhưng hãy để ta yên nào.
Nếu được xin làm ơn hát tiếp.
Hát tiếp đi, ôi giọng ca ngọt ngào tha thiết,
Dìu hồn ta vào quên lãng say mơ… (nhấp rượu)
Cô ca sĩ:
Ồ được lắm chứ.
Nhưng ở đây chưa có bao giờ,
Tiếng hát của em được cất lên không công hay làm phúc.
Đời bây giờ: mọi sự “tiền trao cháo múc”
Tương quan con người là:
Danh lợi, tiền tình, lạc thú xa hoa mà.
Tráng sĩ:
Thật vậy sao cô?
Không lẽ mọi người đến đây,
Chỉ để tìm lạc thú xa hoa, bạc tiền danh lợi?
Cô ca sĩ:
Và còn để như chàng,
Đốt cháy cuộc đời trong men rượu đau thương,
Trong hưởng thuận cùng,
Trong phù phiếm kiêu căng.
Nói tóm lại đến đây để mà sống.
Tráng sĩ:
Nếu đó là tất cả
Điều ở đây người ta tìm kiếm trông ngóng.
Thì cuộc đời nơi này
Chẳng qua là một nơi rác rưởi hôi tanh.
Cô ca sĩ:
Ông nói sao? Ông là cái thá gì,
Mà dám bảo nơi đây là rác rưởi hôi tanh.
Nếu tôi không lầm,
ông chỉ là một tên du đãng nổi trôi.
Hầu bao cạn cù lần và tay trắng.
Nếu không tiền xin hãy cút đi và im lặng
Đừng lên mặt “Thầy đồ lên lớp với người ta”.
Tráng sĩ: (Lè nhè)
Ồ, không xin lỗi cô.
Những lời trên tôi nào muốn buôn ra.
Nhưng “tửu nhập ngôn xuất”…
Hà... hà… hà cô thông cảm.
À mà này cô,
làm ơn cho tôi hỏi một câu mạo phạm
Từ lâu ở nơi này cô có nghe, có gặp,
Một người tên GIÊSU KITÔ, Đấng Cứu Thế hay chăng?
Cô ca sĩ: (Chưng hững, ngạc nhiên quay sang hỏi các khách nhậu)
Ê này các bạn, ở đây có ai biết hay quen
Một người tên GIÊSU KITÔ Cứu Thế?
Khách 1:
GIÊSU KITÔ hả?
Một nhân vật huyền thoại,
Đã chìm sâu trong đêm dài lịch sử.
Khách 2:
GIÊSU KITÔ, tôi biết lắm chứ:
Chỉ là ảo tưởng của một bọn người Do Thái khùng điên
Khách 3:
Không,
Theo tôi đó chẳng qua chỉ là một trò lừa bịp tuyên truyền. Mà chỉ những bọn hạ cấp thứ dân nghèo hèn tin nhận.
Khách 4:
Ồ không đúng đâu
Đó chính là một ý tưởng mơ hồ.
Đẹp tuyệt vời nhưng không tưởng,
Dành riêng cho những chàng trai,
Cô gái thích mơ mộng hảo huyền,
Mà túi đã cạn tiền,
Không còn đủ để nghe một câu ca của em đấy !
(Cả bọn cười ồ) … đúng đúng câu trả lời hết sẩy.
Tráng sĩ: (Tức giận, loạng quạng rút túi tiền đập xuống bàn).
Hầu bao tao vẫn còn đây
Không phải dù nghe chỉ một bài ca câu hát,
Mà còn có thể mua đứt các ngươi,
Như nuốt một ly rượu xoàng tẻ nhạt
Để các ngươi làm trò mua vui trong chốc lát
Giải cho ta cơn sầu vạn cổ (kha.. kha.. kha..)
Khách nhậu: (Cả bọn tức giận đứng lên, xô ngã bàn ghế…Cô ca sĩ chạy vào trong…)
A thằng này láo thật.
Tụi ông sẽ cho mày biết tay,
Đã say thì cho mày say luôn..
Tráng sĩ: (Đứng dậy, rút gươm, nhưng tư thế chếnh choáng)
Chấp cả bọn bây
Những con thiêu thân vô công rỗi nghề
Sống quay cuồng trong lạc thú đam mê
Chỉ biết kiếm tìm bạc tiền danh lợi.
Còn ý nghĩa cuối cùng của triết nhân sinh
Không bao giờ để tâm nghĩ tới…
Khách nhậu: (Nhào vô tấn công, cảnh tượng náo loạn… Tráng sĩ bị đánh nhừ tử vì say. Bọn khách lấy gươm lấy mũ, lấy tiền, lột áo…)
Khách 1:
Đây là câu trả lời dành cho mi.
GIÊSU KITÔ là đây nghe con.
Khách 2:
Tao nghe rằng GIÊSU KITÔ nào đó,
Ngày xưa cũng bị chịu đòn,
Mày chịu khó bắt chước kẻ mày tìm chọn nhé.
(Cả bọn cười ồ, quán trống trơn chỉ còn tiếng nhạc buồn…)
Tráng sĩ: (Một mình nằm lê lết, lồm cồm ngồi dậy...)
Ôi Giêsu Kitô Ngài ở đâu, Ngài ở đâu?
Tôi đã tìm Ngài qua vạn lý dài lâu
Qua biển, qua sông, qua rừng, qua núi
Qua những xóm nhỏ đìu hiu.
Hay qua những đô thành cát bụi
Qua bao đền thánh với lễ nhạc uy nghiêm
Hay qua những buổi cầu kinh lê thê trầm mặc…
Nhưng Ngài ơi,
Bóng dáng Ngài sao vẫn mịt mù im bặt
Ngài ở đâu sao mãi hun hút mù sương
Ngài có biết chăng,
Tôi đã bước đi qua bao dặm nẻo đường
Rồi cũng đã đắm mình trong tình chay
cầu nguyện.
Nhưng vô ích.
Ngài vẫn cứ miệt mài im tiếng
Tôi lại lên đường tiếp nối cuộc hành hương.
Tôi đã đến những nơi,
Mà những kẻ giàu sang quyền quí,
Cho là hạnh phúc thiên đường,
Và đã buông trôi trong rượu nồng,
Xác thịt trong tận cùng lạc thú
Nhưng, đây, Ngài thấy đó
Tấm thân cằn cỗi tái tê
ÔI GIÊSU KITÔ, GIÊSU KITÔ,
Sao Ngài vẫn chưa về,
Đến nơi đâu và cho đến bao giờ
tôi mới gặp Ngài.
ÔI GIÊSU KITÔ, GIÊSU KITÔ …
(Nhạc: “Tình Yêu Cho Người”, TN C trang 117, nổi lên nhẹ nhẹ)
(màn từ từ hạ ….)
(còn tiếp. Ngày mai : cảnh 5)
(MUÔN DẶM HÀNH HƯƠNG NẼO ĐƯỜNG TRÁNG SĨ)
______________
Kịch thơ Tin Mừng : Gợi hứng từ Tin Mừng Mt 25,31-46
Tiến trình nội dung :
Cảnh một : Khởi đầu cuộc hành hương đi tìm Minh Chúa, Tráng sĩ gặp Đại đế Phá Luân và đã theo làm bầy tôi cho vị Đại Đế nầy.
Cảnh hai : Đại Đế Phá Luân khiếp sợ trước thần oai của Tướng Quỉ “Bê-en-dê-bút”, khiến Tráng Sĩ bỏ Đại Đế và theo làm đồ đệ cho Tướng Quỉ.
Cảnh ba : Bê-en-dê-bút trốn chạy trước Thập Giá của Đức Giê-su Ki-tô, sự kiện nầy đã đưa Tráng Sĩ vào cuộc hành hương đi tìm Vị Vua Giê-su Ki-tô, Đấng Cứu Thế.
Cảnh bốn : Trong cơn say và trước sự đuôi mù, phù phiếm của thế nhân, TRáng Sĩ ôn lại những nẽo đường tìm kiếm của mình và đã cảm nhận được sự bất lực của bản thân trong cuộc tìm gặp Đức Giê-su Ki-tô qua những nẽo đường do mình vạch ra.
Cảnh năm : Cuối nẽo hành hương, Tráng Sĩ mõi mòn và bất lực. Bên bờ sông vắng, Tráng Sĩ trở về với yên lặng nội tâm. Từ lúc ấy, Tin Mừng Đức Ki-tô vọng về đã đưa Tráng Sĩ vào ánh sáng chân lý, vào cuộc gặp gỡ với Ngài mà cốt yếu đó chính là YÊU THƯƠNG
Nhân vật :
- Tráng Sĩ
- Phá Luân Đại Đế
- Tướng Quỉ Bê-en-dê-bút
- Ông Từ giữ nghĩa trang
- Cô ca sĩ phòng trà và một số tay anh chị
- Tiếng vọng của Chúa Giê-su.
CẢNH BỐN
Sân khấu: Cảnh một nhà hàng sang trọng. Nhân vật:
- Tráng sĩ.
- Cô ca sĩ và vài nhạc công.
- Một số khách nhậu (bốn người)
- (có thể thêm một toán ca vũ nữ để hợp diễn khi cô ca sĩ hát).
(Ca sĩ: Hát bài “ta đi lang thang”, hoặc “cát bụi”, hoặc một bài tình ca mang nội dung tìm kiếm…trong khi đó các vũ nữ trình diễn cử điệu, khách nhậu chú ý thưởng thức… Hát xong, mọi người vỗ tay tán thưởng. Chỉ một mình tráng sĩ hoàn toàn lãnh đạm, ngồi nhấp rượu và ngà ngà say… Cô ca sĩ đi tới bàn tráng sĩ, vẻ hơi tức giận…)
Cô ca sĩ:
Chàng ơi sao hôm nay giữa hội vui,
Mà riêng chàng mang cả bầu trời sầu oán.
Tiếng ca của em và rượu nồng chếnh choáng,
Chưa đốt hết nỗi buồn, trăn trở hay sao?
Tráng sĩ: (Giọng lè nhè)
Cám ơn cô nhưng hãy để ta yên nào.
Nếu được xin làm ơn hát tiếp.
Hát tiếp đi, ôi giọng ca ngọt ngào tha thiết,
Dìu hồn ta vào quên lãng say mơ… (nhấp rượu)
Cô ca sĩ:
Ồ được lắm chứ.
Nhưng ở đây chưa có bao giờ,
Tiếng hát của em được cất lên không công hay làm phúc.
Đời bây giờ: mọi sự “tiền trao cháo múc”
Tương quan con người là:
Danh lợi, tiền tình, lạc thú xa hoa mà.
Tráng sĩ:
Thật vậy sao cô?
Không lẽ mọi người đến đây,
Chỉ để tìm lạc thú xa hoa, bạc tiền danh lợi?
Cô ca sĩ:
Và còn để như chàng,
Đốt cháy cuộc đời trong men rượu đau thương,
Trong hưởng thuận cùng,
Trong phù phiếm kiêu căng.
Nói tóm lại đến đây để mà sống.
Tráng sĩ:
Nếu đó là tất cả
Điều ở đây người ta tìm kiếm trông ngóng.
Thì cuộc đời nơi này
Chẳng qua là một nơi rác rưởi hôi tanh.
Cô ca sĩ:
Ông nói sao? Ông là cái thá gì,
Mà dám bảo nơi đây là rác rưởi hôi tanh.
Nếu tôi không lầm,
ông chỉ là một tên du đãng nổi trôi.
Hầu bao cạn cù lần và tay trắng.
Nếu không tiền xin hãy cút đi và im lặng
Đừng lên mặt “Thầy đồ lên lớp với người ta”.
Tráng sĩ: (Lè nhè)
Ồ, không xin lỗi cô.
Những lời trên tôi nào muốn buôn ra.
Nhưng “tửu nhập ngôn xuất”…
Hà... hà… hà cô thông cảm.
À mà này cô,
làm ơn cho tôi hỏi một câu mạo phạm
Từ lâu ở nơi này cô có nghe, có gặp,
Một người tên GIÊSU KITÔ, Đấng Cứu Thế hay chăng?
Cô ca sĩ: (Chưng hững, ngạc nhiên quay sang hỏi các khách nhậu)
Ê này các bạn, ở đây có ai biết hay quen
Một người tên GIÊSU KITÔ Cứu Thế?
Khách 1:
GIÊSU KITÔ hả?
Một nhân vật huyền thoại,
Đã chìm sâu trong đêm dài lịch sử.
Khách 2:
GIÊSU KITÔ, tôi biết lắm chứ:
Chỉ là ảo tưởng của một bọn người Do Thái khùng điên
Khách 3:
Không,
Theo tôi đó chẳng qua chỉ là một trò lừa bịp tuyên truyền. Mà chỉ những bọn hạ cấp thứ dân nghèo hèn tin nhận.
Khách 4:
Ồ không đúng đâu
Đó chính là một ý tưởng mơ hồ.
Đẹp tuyệt vời nhưng không tưởng,
Dành riêng cho những chàng trai,
Cô gái thích mơ mộng hảo huyền,
Mà túi đã cạn tiền,
Không còn đủ để nghe một câu ca của em đấy !
(Cả bọn cười ồ) … đúng đúng câu trả lời hết sẩy.
Tráng sĩ: (Tức giận, loạng quạng rút túi tiền đập xuống bàn).
Hầu bao tao vẫn còn đây
Không phải dù nghe chỉ một bài ca câu hát,
Mà còn có thể mua đứt các ngươi,
Như nuốt một ly rượu xoàng tẻ nhạt
Để các ngươi làm trò mua vui trong chốc lát
Giải cho ta cơn sầu vạn cổ (kha.. kha.. kha..)
Khách nhậu: (Cả bọn tức giận đứng lên, xô ngã bàn ghế…Cô ca sĩ chạy vào trong…)
A thằng này láo thật.
Tụi ông sẽ cho mày biết tay,
Đã say thì cho mày say luôn..
Tráng sĩ: (Đứng dậy, rút gươm, nhưng tư thế chếnh choáng)
Chấp cả bọn bây
Những con thiêu thân vô công rỗi nghề
Sống quay cuồng trong lạc thú đam mê
Chỉ biết kiếm tìm bạc tiền danh lợi.
Còn ý nghĩa cuối cùng của triết nhân sinh
Không bao giờ để tâm nghĩ tới…
Khách nhậu: (Nhào vô tấn công, cảnh tượng náo loạn… Tráng sĩ bị đánh nhừ tử vì say. Bọn khách lấy gươm lấy mũ, lấy tiền, lột áo…)
Khách 1:
Đây là câu trả lời dành cho mi.
GIÊSU KITÔ là đây nghe con.
Khách 2:
Tao nghe rằng GIÊSU KITÔ nào đó,
Ngày xưa cũng bị chịu đòn,
Mày chịu khó bắt chước kẻ mày tìm chọn nhé.
(Cả bọn cười ồ, quán trống trơn chỉ còn tiếng nhạc buồn…)
Tráng sĩ: (Một mình nằm lê lết, lồm cồm ngồi dậy...)
Ôi Giêsu Kitô Ngài ở đâu, Ngài ở đâu?
Tôi đã tìm Ngài qua vạn lý dài lâu
Qua biển, qua sông, qua rừng, qua núi
Qua những xóm nhỏ đìu hiu.
Hay qua những đô thành cát bụi
Qua bao đền thánh với lễ nhạc uy nghiêm
Hay qua những buổi cầu kinh lê thê trầm mặc…
Nhưng Ngài ơi,
Bóng dáng Ngài sao vẫn mịt mù im bặt
Ngài ở đâu sao mãi hun hút mù sương
Ngài có biết chăng,
Tôi đã bước đi qua bao dặm nẻo đường
Rồi cũng đã đắm mình trong tình chay
cầu nguyện.
Nhưng vô ích.
Ngài vẫn cứ miệt mài im tiếng
Tôi lại lên đường tiếp nối cuộc hành hương.
Tôi đã đến những nơi,
Mà những kẻ giàu sang quyền quí,
Cho là hạnh phúc thiên đường,
Và đã buông trôi trong rượu nồng,
Xác thịt trong tận cùng lạc thú
Nhưng, đây, Ngài thấy đó
Tấm thân cằn cỗi tái tê
ÔI GIÊSU KITÔ, GIÊSU KITÔ,
Sao Ngài vẫn chưa về,
Đến nơi đâu và cho đến bao giờ
tôi mới gặp Ngài.
ÔI GIÊSU KITÔ, GIÊSU KITÔ …
(Nhạc: “Tình Yêu Cho Người”, TN C trang 117, nổi lên nhẹ nhẹ)
(màn từ từ hạ ….)
(còn tiếp. Ngày mai : cảnh 5)