Kịch thơ Tin Mừng : Tráng sĩ lang thang
TRÁNG SĨ LANG THANG
(MUÔN DẶM HÀNH HƯƠNG NẼO ĐƯỜNG TRÁNG SĨ)
___________________
Kịch thơ Tin Mừng : Gợi hứng từ Tin Mừng Mt 25,31-46
Tiến trình nội dung :
Cảnh một : Khởi đầu cuộc hành hương đi tìm Minh Chúa, Tráng sĩ gặp Đại đế Phá Luân và đã theo làm bầy tôi cho vị Đại Đế nầy.
Cảnh hai : Đại Đế Phá Luân khiếp sợ trước thần oai của Tướng Quỉ “Bê-en-dê-bút”, khiến Tráng Sĩ bỏ Đại Đế và theo làm đồ đệ cho Tướng Quỉ.
Cảnh ba : Bê-en-dê-bút trốn chạy trước Thập Giá của Đức Giê-su Ki-tô, sự kiện nầy đã đưa Tráng Sĩ vào cuộc hành hương đi tìm Vị Vua Giê-su Ki-tô, Đấng Cứu Thế.
Cảnh bốn : Trong cơn say và trước sự đuôi mù, phù phiếm của thế nhân, TRáng Sĩ ôn lại những nẽo đường tìm kiếm của mình và đã cảm nhận được sự bất lực của bản thân trong cuộc tìm gặp Đức Giê-su Ki-tô qua những nẽo đường do mình vạch ra.
Cảnh năm : Cuối nẽo hành hương, Tráng Sĩ mõi mòn và bất lực. Bên bờ sông vắng, Tráng Sĩ trở về với yên lặng nội tâm. Từ lúc ấy, Tin Mừng Đức Ki-tô vọng về đã đưa Tráng Sĩ vào ánh sáng chân lý, vào cuộc gặp gỡ với Ngài mà cốt yếu đó chính là YÊU THƯƠNG
Nhân vật :
- Tráng Sĩ
- Phá Luân Đại Đế
- Tướng Quỉ Bê-en-dê-bút
- Ông Từ giữ nghĩa trang
- Cô ca sĩ phòng trà và một số tay anh chị
- Tiếng vọng của Chúa Giê-su.
CẢNH HAI
SÂN KHẤU : Cảnh rừng già âm u giữa đêm trăng mờ.
NHÂN VẬT : Phá Luân Đại Đế và Tráng Sĩ xuất hiện trước. Sau đó Tướng Quỷ Bê-en-dê-bút.
TRÁNG SĨ : (Huýt gió một điệu nhạc rừng)
Thưa Dại Đế, giữa đêm trường tĩnh mịch,
Ngài có thấy lòng mình se lại hay không ?
PHÁ LUÂN :
Đã mang danh “gan sắt tim đồng”,
Ngươi đừng nói chuyện bông lông vô ích.
Đối với ta chỉ biết muốn và thích,
chỉ muốn chọc trời khuấy nước mà thôi
TRÁNG SĨ :
Nhưng thưa Ngài,
Sau những tháng năm chinh chiến nổi trôi,
Làm sao khỏi những phút giây xuyến xao trăn trở.
PHÁ LUÂN :
Thôi im đi,
Nhà ngươi có biết đây là đâu không nhỉ ?
TRÁNG SĨ :
Dạ theo ngu ý, đây là “Tử Vong Lâm” chính thị.
PHÁ LUÂN :
“Tử vong lâm”, hèn chi phủ một màu ám khí
Mà nhà ngươi còn biết được gì nữa hay không ?
TRÁNG SĨ :
Thưa Đại đế còn nhiều chuyện lăng nhăng
Mà hầu hết là ma thiêng quỷ quái.
PHÁ LUÂN :
“Ma thiêng quỷ quái”, hừ, khéo doạ dàn bà con dại…
(Bổng từ hậu trường có nhiều tiếng rú ma quái nổi lên, với những tràng cười ghê rợn)
HẬU TRƯỜNG :
Doạ đàn bà con trẻ, hay doạ cả Phá Luân… Hô…Hô…Hô…
TRÁNG SĨ :
Thưa Đại Đế, xin để hạ thân tuốt kiếm dương cung,
dạy cho tên nào dám hỗn hào mạo phạm.
PHÁ LUÂN :
Hãy khoan nghe cho rõ thù hay bạn,
Có phải là người hay ma quái yêu tinh…
(Lại những tiếng rú, cười ma quái…cộng với những trò yêu dị như lửa cháy, cát bay, đá chạy sấm chớp…)
HẬU TRƯỜNG :
Đừng lên mặt hỡi tên tướng nhà binh,
Đem nay ta quyết bắt ngươi bỏ vào địa ngục.
PHÁ LUÂN :
Thôi đúng là quỷ ma,
Đêm nay ta đành chịu nhục.
Hãy lui maukẻo không khỏi tai ương.
Đợi một ngày, rồi ta sẽ so gươm…
TRÁNG SĨ :
Thưa Đại Đế, quỷ hay ma, có gươm đây nào sợ
(Lại những tiếng vọng ma quái)
HẬU TRƯỜNG :
Chấp gươm, chấp dáo, chấp cả thầy lẫn tớ,
Ta chấp luôn cả vạn mã thiên binh. Kha…Kha…
PHÁ LUÂN : (Mắt láo liên, tay chân run lẩy bẩy) :
Hãy lui mau, sao ta thấy khiếp kinh.
Hãy lui mau, lui mau, ta sợ quá (bỏ chạy…)
TRÁNG SĨ : (Kêu vọng theo) :
Đại đế, sao Ngài nhát thế ?
Ở lại mà xem hạ thần ra oai…
Trời, không lẽ ông ta đi thật sao ?
thế mà ta cứ ngỡ : Phá Luân, một người không biết sợ.
Là Vua trên hết các vua,
Là người không thể một lần thua…
(Thở ra) :
Té ra, Phá Luân chưa phải là Đại Chúa,
Vẫn phải cúi đầu trước một thần lực cao hơn.
Nhưng ta, dù ma hqy quỷ, quyết không sờn,
quyết một mất một còn cho rõ mặt.
HẬU TRƯỜNG : (Vẫn giọng ma quái) :
Một mất một còn
Rõ là “chưa thấy quan tài chưa sợ chết”
Chưa vào địa ngục chưa biết quỷ là gì.
TRÁNG SĨ :
Ngươi là ai ? Doạ nạt ta làm chi ?
Thân phận ngươi có bằng Phá Luân Đại Đế ?
HẬU TRƯỜNG :
Phá Luân đại đế chỉ là một tên “cẩu trệ”,
Chỉ một búng tay là phách lạc hồn xiêu.
Thiên binh vạn mã, thành quách cung triều,
một tiếng thét là kinh hồn táng đởm.
TRÁNG SĨ :
Chớ khoác lác nhiều lời khoe khoang rởm,
Có thực tài hãy đường hoàng ra mặt ta coi.
HẬU TRƯỜNG :
Ta chỉ sợ, một khi đã thấy mặt ta rồi,
Nhà ngươi sẽ thất kinh hồn vía,
Thôi được, hãy đứng im,
đừng run chạy như Phá Luân đại đế.
(Thét to một tiếng, nhảy ra)…
TRÁNG SĨ :
Chà chà, tại hạ coi bộ “Ngài cũng bảnh đấy chứ” !
Nhưng lai lịch thế nào hãy nói nghe chơi.
TƯỚNG QUỶ :
Lai lịch của ta, được lắm, hãy nghe rõ từng câu :
Ta sinh ra từ triẹu triệu năm vè trước,
Ai nghe tên đều phách lạc hồn kinh.
Làm chủ bóng đem, gây tội ác, chống Thiên đình,
Giam giữ loài người trong hổn loạn, tối tăm và tuyệt vọng.
TRÁNG SĨ :
Úi chà, lai lịch gì mới nghe đà lợm giọng,
Toàn những chuyện hoang đường : tội ác với bóng đêm…
Nhưng thôi, xin Ngài hãy nói thêm
Tên chi, muốn những gì, kẻo kẻ hèn nầy không nhân nhượng
(Tráng sĩ rút gươm)
TƯỚNG QUỶ :
Rõ là “chú bé con gàn bướng”,
mầy thật ngang tàng, hống hách ngây thơ
Hãy xem đay thằng con nít dại khờ,
Xem cho kỹ đại ca mày biểu diễn.
TRÁNG SĨ :
Lấy vũ khí ra, xin ngài cứ tự tiện,
Thanh gươm nầy hồ dễ đã sợ ai.
Thắng được ta mới gọi là tài.
TƯỚNG QUỶ :
Gớm, gươm với dáo ta xem bằng cỏ rác
(Vừa nói, vừa làm vài cử điệu phù phép…)
TRÁNG SĨ : (Múa vài đường gươm bổng loạng quạng rớt gươm run rẩy, sợ hải…)
Đây là lần thứ nhất thân nầy chịu nhục.
Thưa Ngài, kẻ hèn nầy xin cúi đầu tâm phục mà thôi.
TƯỚNG QUỶ :
Hô, hô…chưa đũ đâu.
Rồi ngươi sẽ lác mắt, sẽ rụng rời
Sẽ thấy những chuyện động trời kinh dị.
TRÁNG SĨ :
Nhưng Ngài là ai, Ngài muốn những gì ?
Xin hãy nói, tôi đây, xin đón chờ tôn ý.
TƯỚNG QUỶ :
Ta là Bê-en-dê-bút, nghe cho rõ, Bê-en-dê-bút, tướng quỷ,
Là vua tội ác, là thần của tối tăm.
Quyền của ta trãi rộng khắp xa gần,
dưới tay ta có muôn (Còn tiếp. Ngày mai cảnh 3)
TRÁNG SĨ LANG THANG
(MUÔN DẶM HÀNH HƯƠNG NẼO ĐƯỜNG TRÁNG SĨ)
___________________
Kịch thơ Tin Mừng : Gợi hứng từ Tin Mừng Mt 25,31-46
Tiến trình nội dung :
Cảnh một : Khởi đầu cuộc hành hương đi tìm Minh Chúa, Tráng sĩ gặp Đại đế Phá Luân và đã theo làm bầy tôi cho vị Đại Đế nầy.
Cảnh hai : Đại Đế Phá Luân khiếp sợ trước thần oai của Tướng Quỉ “Bê-en-dê-bút”, khiến Tráng Sĩ bỏ Đại Đế và theo làm đồ đệ cho Tướng Quỉ.
Cảnh ba : Bê-en-dê-bút trốn chạy trước Thập Giá của Đức Giê-su Ki-tô, sự kiện nầy đã đưa Tráng Sĩ vào cuộc hành hương đi tìm Vị Vua Giê-su Ki-tô, Đấng Cứu Thế.
Cảnh bốn : Trong cơn say và trước sự đuôi mù, phù phiếm của thế nhân, TRáng Sĩ ôn lại những nẽo đường tìm kiếm của mình và đã cảm nhận được sự bất lực của bản thân trong cuộc tìm gặp Đức Giê-su Ki-tô qua những nẽo đường do mình vạch ra.
Cảnh năm : Cuối nẽo hành hương, Tráng Sĩ mõi mòn và bất lực. Bên bờ sông vắng, Tráng Sĩ trở về với yên lặng nội tâm. Từ lúc ấy, Tin Mừng Đức Ki-tô vọng về đã đưa Tráng Sĩ vào ánh sáng chân lý, vào cuộc gặp gỡ với Ngài mà cốt yếu đó chính là YÊU THƯƠNG
Nhân vật :
- Tráng Sĩ
- Phá Luân Đại Đế
- Tướng Quỉ Bê-en-dê-bút
- Ông Từ giữ nghĩa trang
- Cô ca sĩ phòng trà và một số tay anh chị
- Tiếng vọng của Chúa Giê-su.
CẢNH HAI
SÂN KHẤU : Cảnh rừng già âm u giữa đêm trăng mờ.
NHÂN VẬT : Phá Luân Đại Đế và Tráng Sĩ xuất hiện trước. Sau đó Tướng Quỷ Bê-en-dê-bút.
TRÁNG SĨ : (Huýt gió một điệu nhạc rừng)
Thưa Dại Đế, giữa đêm trường tĩnh mịch,
Ngài có thấy lòng mình se lại hay không ?
PHÁ LUÂN :
Đã mang danh “gan sắt tim đồng”,
Ngươi đừng nói chuyện bông lông vô ích.
Đối với ta chỉ biết muốn và thích,
chỉ muốn chọc trời khuấy nước mà thôi
TRÁNG SĨ :
Nhưng thưa Ngài,
Sau những tháng năm chinh chiến nổi trôi,
Làm sao khỏi những phút giây xuyến xao trăn trở.
PHÁ LUÂN :
Thôi im đi,
Nhà ngươi có biết đây là đâu không nhỉ ?
TRÁNG SĨ :
Dạ theo ngu ý, đây là “Tử Vong Lâm” chính thị.
PHÁ LUÂN :
“Tử vong lâm”, hèn chi phủ một màu ám khí
Mà nhà ngươi còn biết được gì nữa hay không ?
TRÁNG SĨ :
Thưa Đại đế còn nhiều chuyện lăng nhăng
Mà hầu hết là ma thiêng quỷ quái.
PHÁ LUÂN :
“Ma thiêng quỷ quái”, hừ, khéo doạ dàn bà con dại…
(Bổng từ hậu trường có nhiều tiếng rú ma quái nổi lên, với những tràng cười ghê rợn)
HẬU TRƯỜNG :
Doạ đàn bà con trẻ, hay doạ cả Phá Luân… Hô…Hô…Hô…
TRÁNG SĨ :
Thưa Đại Đế, xin để hạ thân tuốt kiếm dương cung,
dạy cho tên nào dám hỗn hào mạo phạm.
PHÁ LUÂN :
Hãy khoan nghe cho rõ thù hay bạn,
Có phải là người hay ma quái yêu tinh…
(Lại những tiếng rú, cười ma quái…cộng với những trò yêu dị như lửa cháy, cát bay, đá chạy sấm chớp…)
HẬU TRƯỜNG :
Đừng lên mặt hỡi tên tướng nhà binh,
Đem nay ta quyết bắt ngươi bỏ vào địa ngục.
PHÁ LUÂN :
Thôi đúng là quỷ ma,
Đêm nay ta đành chịu nhục.
Hãy lui maukẻo không khỏi tai ương.
Đợi một ngày, rồi ta sẽ so gươm…
TRÁNG SĨ :
Thưa Đại Đế, quỷ hay ma, có gươm đây nào sợ
(Lại những tiếng vọng ma quái)
HẬU TRƯỜNG :
Chấp gươm, chấp dáo, chấp cả thầy lẫn tớ,
Ta chấp luôn cả vạn mã thiên binh. Kha…Kha…
PHÁ LUÂN : (Mắt láo liên, tay chân run lẩy bẩy) :
Hãy lui mau, sao ta thấy khiếp kinh.
Hãy lui mau, lui mau, ta sợ quá (bỏ chạy…)
TRÁNG SĨ : (Kêu vọng theo) :
Đại đế, sao Ngài nhát thế ?
Ở lại mà xem hạ thần ra oai…
Trời, không lẽ ông ta đi thật sao ?
thế mà ta cứ ngỡ : Phá Luân, một người không biết sợ.
Là Vua trên hết các vua,
Là người không thể một lần thua…
(Thở ra) :
Té ra, Phá Luân chưa phải là Đại Chúa,
Vẫn phải cúi đầu trước một thần lực cao hơn.
Nhưng ta, dù ma hqy quỷ, quyết không sờn,
quyết một mất một còn cho rõ mặt.
HẬU TRƯỜNG : (Vẫn giọng ma quái) :
Một mất một còn
Rõ là “chưa thấy quan tài chưa sợ chết”
Chưa vào địa ngục chưa biết quỷ là gì.
TRÁNG SĨ :
Ngươi là ai ? Doạ nạt ta làm chi ?
Thân phận ngươi có bằng Phá Luân Đại Đế ?
HẬU TRƯỜNG :
Phá Luân đại đế chỉ là một tên “cẩu trệ”,
Chỉ một búng tay là phách lạc hồn xiêu.
Thiên binh vạn mã, thành quách cung triều,
một tiếng thét là kinh hồn táng đởm.
TRÁNG SĨ :
Chớ khoác lác nhiều lời khoe khoang rởm,
Có thực tài hãy đường hoàng ra mặt ta coi.
HẬU TRƯỜNG :
Ta chỉ sợ, một khi đã thấy mặt ta rồi,
Nhà ngươi sẽ thất kinh hồn vía,
Thôi được, hãy đứng im,
đừng run chạy như Phá Luân đại đế.
(Thét to một tiếng, nhảy ra)…
TRÁNG SĨ :
Chà chà, tại hạ coi bộ “Ngài cũng bảnh đấy chứ” !
Nhưng lai lịch thế nào hãy nói nghe chơi.
TƯỚNG QUỶ :
Lai lịch của ta, được lắm, hãy nghe rõ từng câu :
Ta sinh ra từ triẹu triệu năm vè trước,
Ai nghe tên đều phách lạc hồn kinh.
Làm chủ bóng đem, gây tội ác, chống Thiên đình,
Giam giữ loài người trong hổn loạn, tối tăm và tuyệt vọng.
TRÁNG SĨ :
Úi chà, lai lịch gì mới nghe đà lợm giọng,
Toàn những chuyện hoang đường : tội ác với bóng đêm…
Nhưng thôi, xin Ngài hãy nói thêm
Tên chi, muốn những gì, kẻo kẻ hèn nầy không nhân nhượng
(Tráng sĩ rút gươm)
TƯỚNG QUỶ :
Rõ là “chú bé con gàn bướng”,
mầy thật ngang tàng, hống hách ngây thơ
Hãy xem đay thằng con nít dại khờ,
Xem cho kỹ đại ca mày biểu diễn.
TRÁNG SĨ :
Lấy vũ khí ra, xin ngài cứ tự tiện,
Thanh gươm nầy hồ dễ đã sợ ai.
Thắng được ta mới gọi là tài.
TƯỚNG QUỶ :
Gớm, gươm với dáo ta xem bằng cỏ rác
(Vừa nói, vừa làm vài cử điệu phù phép…)
TRÁNG SĨ : (Múa vài đường gươm bổng loạng quạng rớt gươm run rẩy, sợ hải…)
Đây là lần thứ nhất thân nầy chịu nhục.
Thưa Ngài, kẻ hèn nầy xin cúi đầu tâm phục mà thôi.
TƯỚNG QUỶ :
Hô, hô…chưa đũ đâu.
Rồi ngươi sẽ lác mắt, sẽ rụng rời
Sẽ thấy những chuyện động trời kinh dị.
TRÁNG SĨ :
Nhưng Ngài là ai, Ngài muốn những gì ?
Xin hãy nói, tôi đây, xin đón chờ tôn ý.
TƯỚNG QUỶ :
Ta là Bê-en-dê-bút, nghe cho rõ, Bê-en-dê-bút, tướng quỷ,
Là vua tội ác, là thần của tối tăm.
Quyền của ta trãi rộng khắp xa gần,
dưới tay ta có muôn (Còn tiếp. Ngày mai cảnh 3)