Kịch thơ Tin Mừng : Tráng sĩ lang thang

TRÁNG SĨ LANG THANG

(MUÔN DẶM HÀNH HƯƠNG NẼO ĐƯỜNG TRÁNG SĨ)


___________________



Kịch thơ Tin Mừng : Gợi hứng từ Tin Mừng Mt 25,31-46

Tiến trình nội dung :

Cảnh một : Khởi đầu cuộc hành hương đi tìm Minh Chúa, Tráng sĩ gặp Đại đế Phá Luân và đã theo làm bầy tôi cho vị Đại Đế nầy.

Cảnh hai : Đại Đế Phá Luân khiếp sợ trước thần oai của Tướng Quỉ “Bê-en-dê-bút”, khiến Tráng Sĩ bỏ Đại Đế và theo làm đồ đệ cho Tướng Quỉ.

Cảnh ba : Bê-en-dê-bút trốn chạy trước Thập Giá của Đức Giê-su Ki-tô, sự kiện nầy đã đưa Tráng Sĩ vào cuộc hành hương đi tìm Vị Vua Giê-su Ki-tô, Đấng Cứu Thế.

Cảnh bốn : Trong cơn say và trước sự đuôi mù, phù phiếm của thế nhân, TRáng Sĩ ôn lại những nẽo đường tìm kiếm của mình và đã cảm nhận được sự bất lực của bản thân trong cuộc tìm gặp Đức Giê-su Ki-tô qua những nẽo đường do mình vạch ra.

Cảnh năm : Cuối nẽo hành hương, Tráng Sĩ mõi mòn và bất lực. Bên bờ sông vắng, Tráng Sĩ trở về với yên lặng nội tâm. Từ lúc ấy, Tin Mừng Đức Ki-tô vọng về đã đưa Tráng Sĩ vào ánh sáng chân lý, vào cuộc gặp gỡ với Ngài mà cốt yếu đó chính là YÊU THƯƠNG

Nhân vật :

- Tráng Sĩ

- Phá Luân Đại Đế

- Tướng Quỉ Bê-en-dê-bút

- Ông Từ giữ nghĩa trang

- Cô ca sĩ phòng trà và một số tay anh chị

- Tiếng vọng của Chúa Giê-su.

CẢNH MỘT

SÂN KHẤU : Cảnh bìa rừng vào một buổi hoàng hôn.

TRÁNG SĨ : (Xuất hiện một mình, vẽ trầm tư suy nghĩ như kẻ từ xa mới đến hay từ đâu mới về)

- Thế là đã hai mươi năm trời cách biệt,

Trần gian quả thật lắm đổi nhiều thay.

Ngày ta ra đi những cụm thông nầy…

Còn thấp lắm, lơ thơ tùng bụi nhỏ…

thế mà hôm nay…mịt mù như thế đó…


(Ngồi xuống vẻ hoài niệm) :

-
Ta, cả một đời ôn văn luyện võ,

cả một đời dũa kiếm, mài gươm.


(đứng) :

Hôm nay ngày hạ sơn,

Ta quyết đi tìm cho ra một Minh Chúa.

Vâng, phải tìm cho ra một Minh Chúa,

để gươm nầy được thoả chí bình sinh,

và để ta đây,

quyết một phen tang bồng hồ thỉ.


PHÁ LUÂN ĐẠI ĐẾ : (Xuất hiện đột ngột như đang đi tuần tra, vừa ngạc nhiên vừa kiêu kỳ mai mỉa)

Hừ ! Tìm cho ra một Minh Chúa.

Khá khen cho mãnh đất “khỉ ho cò gáy”

Mà cũng nãy sinh một tên “khẩu khí cuồng si…”


TRÁNG SĨ : (Quay lại tức tối) :

Các hạ là ai ? Đến đây có việc gì ?

Lần đầu mới gặp chưa xưng danh tánh.

Sao dám gọi ta là “một kẻ cuồng si”.

Hãy nói ta nghe tên họ là chi ?

Nếu không, hãy liệu mà cút đi cho khuất mắt.

Ghê nhỉ ! Miệng còn hôi sửa mà cũng đòi lên mặt.

Rõ là bé con, có mắt cũng như mù.

Đứng trước thái sơn

Mà cứ tưởng còn ngồi nơi đáy giếng. Khà khà, khà…

A ! Nếu nhà ngươi cãi lời sai khiến,

Thì đừng trách ta tàn nhẫn nghe chưa.


(Rút gươm doạ vẻ tấn công)



Thanh gươm nầy từ lúc hạ sơn,

Chưa hề nếm mùi tanh của máu…

Hãy nói mau kẻo ta đưa hồn về chín suối.

Khoan !

Chưa biết ai sẽ đưa ai về chín suối.

Nhưng có thật ngươi là kẻ mới hạ sơn ?

Phải, là kẻ mới hạ sơn

Và cũng là người đầu tiên dạy ngươi một bài học đích đáng.

Rút gươm ra chớ có dài lời.

Mới hạ sơn chưa biết mùi đời,

Quả Các Hạ là ngựa non háu đá.

Nhưng thôi, hãy căng tai mà nghe “tên lạ” :

Tên của Ta chính là “ĐẠI ĐẾ PHÁ LUÂN”.

Nghe rõ chưa ? Đại đế Phá Luân !



Nhà ngươi nói sao ? Ai là Phá luân Đại Đế ?

Không lẽ …không lẽ ngươi chính là…là…



Chính là kẻ đang làm chuyển rung thế kỷ,

Và thu gọn địa cầu vào giữa bàn tay.

Chính là kẻ mà khắp cõi đông, tây,

Ai nghe đến đều dập đầu bái lạy.

Chính là kẻ chỉ vung tay một cái

ngàn hùng binh dẫm nát vạn đồng xanh,

một tiếng phán ra x ương trắng xây thành,

máu chảy thành sông và muôn kẻ thù sấp mặt…

Phá Luân Đại Đế chính là Ta…Kha…Kha…Kha…



Trời !

Kẻ hèn nầy thật hồ đồ đáng tội,

có mắt mà chẳng khác chi mù,

đứng trước Thái Sơn mà quả thật si ngu,

như thể còn ngồi nơi đáy giếng.



Là kẻ mới hạ sơn và lần đầu diện kiến,

Ta tha cho tội hống hách hồ đồ.

Hãy đứng lên và cất kỹ gươm vô,

Rồi tuần tự muốn gì nói rõ.



Thưa Ngài, nếu quả thật Ngài là Đại Đế,

thì thật là diễm phúc cho tôi.

Vì đã từ lâu tôi nguyện một đời,

Là quyết phải tìm cho ra một Minh Chúa.



Tìm cho ra Minh Chúa ? Hừ !

Mà ngươi tìm cho ra minh chúa để làm chi ?



Thưa Đại Đế chẳng giấu làm gì.

đã từ lâu kẻ hèn nầy ấp ủ :

muốn hiến đời trai để làm nên đại sự,

muốn sống một cuộc đời trôi nổi hùng anh,

muốn đôi tay nầy hùng dũng đua tranh,

muốn cột hẵn đời tôi theo những vì sao lý tưởng.



Thế thì nhà ngươi hãy theo ta,

và cùng nhìn một hướng.

Hãy cùng ta đi khắp hết sơn hà,

Theo ta mà dấy động can qua

mà mặc sức tang bồng hồ thỉ.

Theo ta ngươi sẽ thấy chí ta hùng vĩ,

Gan của ta là nuốt cả trời xanh.

Bắt muôn dân, muôn nước, muôn thành…

phải quỳ xuống suy tôn ta là chúa.



Thưa Ngài, nếu quả thật được như Ngài nói,

thì thân nầy như cá gặp sông xanh.

ước nguyện bao năm nay được toại thành,

Và tôi khỏi một đời lang thang trôi nổi…

Nhưng trước khi muốn theo ta làm bầy tôi phục vụ

Ngươi phải tõ ra là ng ười có thực tài.

Chứ ta nào hồ dễ tin ngay

những khoa trương và những lời khẩu khí.



Thưa Ngài Đại Đế

Nếu Ngài muốn xác định lòng thành

thì muốn sao tôi xin sẵn sàng thỉnh ý.



Được lắm, thế thì hãy đường hoàng rút gươm ra…

Hãy bình tĩnh mà tỉ thí với ta,

để ngươi nếm vài đường gươm của Đại Đế.



Xin Ngài nương tay và cho phép bầy tôi thất lễ


(Hai người song đấu quyết liệt)



Thôi, như thế đũ rồi.

Ngươi xứng là bầy tôi số một

Kể từ đây hãy theo ta bén gót,

Làm cận hầu kiêm đại tướng điều quân.



Hạ thần xin đội ơn vạn bội

Và từ nay xin quyết liều thân.


(Hai người đi ra màn hạ từ từ)

(Còn tiếp ngày mai : Cảnh hai)