Chúa Nhật 20 Thường Niên. B
Ga 6,51-58
Thưa quý vị,
Phúc âm tuần 17 thuật lại phép lạ Chúa Giêsu hoá bánh và cá ra nhiều, đủ nuôi sống 5000 người đàn ông, không kể phụ nữ và con nít. Nhân dịp này thánh Gioan khai triển sâu sắc về sứ mệnh và thân thế của Chúa suốt chương 6 của Phúc âm ông viết. Thánh nhân gọi nó là “dấu chỉ” Thiên Chúa đổ ơn lành xuống cho nhân loại. Việc Chúa Giêsu làm có nghĩa Ngài cũng ban ơn như thế cho hết thảy mọi linh hồn tin kính Ngài. Chúa ban lương thực dư dật, Ngài cũng ban ơn thánh thừa thãi. Thực ra, chúng ta chẳng bao giờ có thể dùng cạn kiệt nội dung “dư dật” khi nói về lòng xót thương của Thiên Chúa. Các tác giả đạo đức thường so sánh với biển rộng, trời cao. Nhưng cũng chỉ là một lượng nhỏ theo ngôn ngữ loài người, ý nghĩa thực của nó vốn là một mầu nhiệm. Bởi lẽ Người Con duy nhất Ngài cũng chẳng tiếc mà ban cho chúng ta làm Bánh Trường Sinh. Chúa Giêsu hôm nay kêu gọi người Do thái (và cả chúng ta) đến “ăn uống” cho thoả thuê. Nếu như chúng ta khao khát được sống vĩnh viễn, thì đây là cơ hội tốt để đạt tới mục tiêu. Đời sống Chúa Giêsu ban còn mạnh hơn, thực hơn sự chết: “Tôi là Bánh Hằng Sống từ trời xuống, ai ăn Bánh này, sẽ được sống muôn đời. và Bánh Tôi sẽ ban tặng, chính là thịt Tôi đây, để cho thế gian được sống.” (6,51)
Bài đọc 1, sách Châm Ngôn, mở rộng thêm ý nghĩa của Phúc âm. Sách nói rằng: “Đức khôn ngoan đã xây cất nhà mình, dựng lên bảy cây cột, hạ thú vật, pha chế rượu, dọn bàn ăn.” Bà Khôn Ngoan ban tặng đồ ăn thức uống cho những kẻ đơn sơ, tín thành. Tức Bà muốn nói chính Bà ban tặng sự sống. Chúng ta được mời gọi hưởng dùng sự Khôn Ngoan của Bà tức của Thiên Chúa. Còn Phúc âm theo thánh Gioan thì sự Khôn Ngoan là Đức Giêsu Kitô, Khôn Ngoan từ trời nhập thể. Trong lời tựa Phúc âm của mình, thánh nhân viết: “Từ khởi đầu đã có Ngôi Lời.” (1,1). Thiên Chúa đã dùng chính Ngôi Lời này mà tạo thành vũ trụ, nay lại sai Ngôi Lời xuống thế để ban cho chúng ta sự sống vĩnh hằng. Biết Chúa Giêsu là biết sự khôn ngoan của Thiên Chúa. Tự mình chúng ta không thể phát triển sự sống đời đời đó, chúng ta phải cậy nhờ vào sự khôn ngoan của Thiên Chúa qua Đức Giêsu. Cho nên, kết hợp cả hai dòng tư tưởng một của thánh Gioan và một của sách Khôn Ngoan chúng ta thật hạnh phúc khi được mời cư ngụ trong nhà mà Bà Chúa Khôn Ngoan đã xây dựng, ngồi tại bàn của Bà ăn uống thoả thích những thứ Bà dọn.
Khi nghe đọc Phúc âm của mấy tuần vừa qua trích từ chương 6 Tin mừng Gioan. Chúng ta nhận ra thánh nhân đã dùng rất nhiều biểu tượng trong lịch sử giải phóng của dân Do thái: Chúa Giêsu nuôi đám đông vào dịp lễ Vượt Qua. Nhân bánh lên nhiều trong hoang địa giống như Mosê nuôi dân Israel bằng man-na bởi trời. Tiên tri Êlisa cho một trăm người ăn bằng 20 cái bánh lúa mạch, cùng một thứ bánh mà Chúa Giêsu đã nhân lên hôm nay (bánh người nghèo làm bằng lúa mạch). Các môn đệ của Chúa Giêsu lo lắng vì không đủ bánh, giống như các đầy tớ tiên tri Êlisa báo cáo với thầy thiếu bánh (2V 4,42). Muộn thời hơn ngôn sứ Isaia viết: “Ngày ấy trên núi này, Đức Chúa các đạo binh sẽ đãi muôn dân một bữa tiệc, tiệc thịt béo, tiệc rượu ngon.” (25,6). Chúa Giêsu đã thực hiện lời tiên đoán đó trên triền núi cạnh bờ hồ Galilêa với hơn 5000 người ăn. Bữa tiệc quả là vĩ đại và hậu hĩ. Như vậy có nhiều hình ảnh nối kết phép lạ nhân bánh và cá của Chúa Giêsu với các câu truyện của dân Do thái gặp gỡ Thiên Chúa trong sa mạc. Tuy nhiên việc Chúa Giêsu làm có một điều rất mới. Đó là Ngài ban chính Thịt Máu Ngài làm lương thực cho nhân loại về phần tâm linh. Ngài thiết lập một mối hiệp thông mật thiết giữa Ngài và chúng ta, giữa chúng ta với nhau. Dù cho đến tận thế, mối hiệp thông này không khi nào tan vỡ được. Nó bền vững muôn đời. Hơn nữa, mấy tuần trước chúng ta nghe đọc Thiên Chúa phàn nàn về những mục tử xấu, đã dẫn dắt tuyển dân của Ngài sai đường, lạc lối. Ngài quyết định: “Chính Ta sẽ chăn dắt Dân Ta.” (Gr 23,6). Qua Chúa Giêsu, lời hứa này được hoàn thành. Chúa Giêsu là vị Mục Tử tối cao và chân thật. Bằng Thịt Máu mình, Ngài dẫn đưa chúng ta qua những thung lũng tối tăm và chết chóc đến đường nẻo bình an và hạnh phúc. Bí tích Thánh Thể quả thật là bữa tiệc thịnh soạn thịt béo, rượu ngon mà vị mục tử nhân lành đã dọn sẵn cho nhân loại, đúng như lời Thánh vịnh 23: “Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc, ngay trước mặt quân thù. Đầu con, Chúa xức dầu thơm mát, chén rượu con đầy tràn chan chứa.”
Cho nên khi nghe tiếng Bà Chúa Khôn Ngoan trong bài đọc một, chúng ta, những kẻ đơn sơ, tín thành, đói khát, cảm thấy vui mừng vì đã tìm thấy lương thực, thực phẩm hạng nhất, tối ưu, tối hảo. Thiên Chúa nhân lành đã nhận ra sự đói khát của chúng ta nên chẳng tiếc nuối điều chi, chúng ta đủ của ăn thức uống vượt hết quãng đường cheo leo, đầy gian nan khốn khổ, của “hoang địa”, trong nếp sống tân thời. Nói như vậy, không phải là đã ngoa. Văn minh kỹ thuật chưa hề chứng minh con người tiến bộ về tình yêu, tư cách, luân lý. Ngược lại máy móc có thể nô lệ hoá con người. Nhiều linh hồn đã mất tính người vì nếp sống tân thời. Xã hội ngày nay đầy những cạm bẫy. Chúng ta có thể bán rẻ lương tâm bất cứ lúc nào, lý do gì! Khôn ngoan nhất mực là nghe lời Bà Chúa, tiến tới bàn tiệc của Bà, lắng nghe bà thì thầm “hãy đến mà ăn bánh của ta và uống rượu ta pha chế, đừng ngây thơ khờ dại nữa, và các con sẽ được sống. Hãy bước đi trên con đường hiểu biết.” Những lời Bà nói văng vẳng tiếng mời gọi của Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh thể. Nơi đây Chúa ban cho chúng ta trọn vẹn bản thân Ngài. Những tiến bộ khoa học, kỹ thuật không làm cho con người tốt lành hơn, cuộc đời mỗi người không nhiều ý nghĩa hơn, chỉ Mình Máu thánh Chúa mới có khả năng thăng tiến con người mà thôi. Loài người sẽ sống đầy đủ ý nghĩa, sâu sắc hơn, thương yêu, bác ái hơn nếu biết năng tiếp nhận Chúa Giêsu Thánh Thể vào linh hồn. Đó là thứ khôn ngoan đích thật. Bởi Chúa Giêsu là sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời mang thân xác phàm nhân. Ngài đã xây nhà cho chúng ta cư ngụ là chính thân thể Ngài. Giống Bà Chúa Khôn Ngoan, Ngài mời gọi: “Hãy vào đây ăn uống. Bởi ta là chính lương thực, chén rượu ta là của uống muôn đời.” Lương thực Ngài ban sẽ bảo toàn chúng ta trung thực với Đức Chúa Trời và trung thực với nhau. “Hãy đến ăn món ta dọn sẵn, và uống rượu do ta pha chế.” Tuy cần thiết một cách tuyệt vọng, chúng ta không thể cung cấp cho mình lương thực trường sinh đó. Chỉ bà Chúa Khôn Ngoan mới có thể mang lại: “Ai ăn thịt và uống máu tôi thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết. Vì thịt tôi thật là của ăn, máu tôi thật là của uống.”
Biết Đức Giêsu là biết sự khôn ngoan của Thiên Chúa. Chúa Giêsu làm no dạ đám đông bên biển hồ Galilêa, nhưng thực tế Ngài còn ban tặng cho họ nhiều hơn thế nữa. Trong Bí tích Thánh Thể cũng vậy. Chẳng phải chúng là những “dấu hiệu” hằng ngày Thiên Chúa ban tặng để chúng ta sống siêu nhiên, làm no thoả khát vọng trường sinh của mỗi linh hồn sao? Cho nên Bí tích Thánh Thể là một dấu chỉ của Đức Chúa Trời mở mắt cho chúng ta xem thấy muôn vàn ơn lành khác nữa, mà Ngài ban tặng cho nhân loại. Vậy thì hôm nay chúng ta cử hành, tôn kính Bánh Thánh của sự Khôn Ngoan thần linh, là chúng ta cử hành mọi ân huệ của Chúa, trong gia đình, bạn bè tốt, láng giềng ngoan đạo, đồng nghiệp nhiệt thành, học hành, giải trí lành mạnh. Đó là những thể hiện của lòng Thiên Chúa yêu thương và chăm sóc chúng ta.
Người Do thái vốn xa lánh máu mủ, nói chi việc ăn uống ! Vậy thì những lời Chúa Giêsu nói trong Tin mừng hôm nay, thực sự có tính xúc phạm, khó nghe. Ngày nay người đương thời cũng không thể chấp nhận: “Ăn thịt Ngài, uống máu Ngài.” Trong Thánh lễ chúng ta thường được nghe nhắc lại lời Chúa Giêsu: “Hãy cầm lấy mà ăn, này là Mình Thầy. Hãy cầm lấy mà uống, này là Máu Thầy.” Chúng ta đã quen nghe từ thuở còn thơ nên không thấy không thấy lạ tai. Kẻ mới nghe lần đầu, hẳn trong lòng nảy ra nhiều thắc mắc. Tuy nhiên chúng lại có khả năng nhắc nhớ người nghe phải có lòng tin kính. Do đó, trong Thánh Thể, Chúa gần gũi nhân loại dưới hình bánh rượu và Ngài thật sự liên kết với chúng ta mỗi khi chúng ta rước lễ.
Sự hiện diện của Ngài trong những lúc ấy khiến chúng ta tin tưởng rằng Thiên Chúa đã bẻ gẫy mọi rào cản ngăn cách chúng ta với Thiên Chúa và với anh chị em đồng loại. Hoàn toàn hiệp nhất với Chúa Giêsu là hoàn toàn sống bác ái với mọi người. Sống thân mật với Chúa Giêsu là sống thân mật với Thiên Chúa. Các linh hồn thánh thiện đều đã cảm nghiệm chân lý này. Vậy chúng ta có khát khao sự hiệp nhất này không? Liệu chúng ta có đầy đủ lòng tin vào Đấng chúng ta lãnh nhận? Tin đầy đủ đến mức độ bước theo các đường lối của Ngài? Không do dự, không chần chừ, không hậu ý. Chính Ngài đã tuyên bố, chỉ những linh hồn sẵn sàng như vậy mới xứng đáng làm môn đệ Ngài ! Thực ra, khi lãnh nhận Mình Máu Ngài, chúng ta được mời gọi đến bàn thờ hy sinh giống như Ngài trên thập giá. Tức phải từ bỏ địa vị, chức quyền, của cải để chấp nhận Thánh ý Thiên Chúa. Chính Chúa Giêsu dâng hiến chúng ta cùng với thân mình Ngài lên Đức Chúa Cha. Ngài ban cho chúng ta lương thực hàng ngày để chúng ta đủ khả năng vượt qua mọi khó khăn của cuộc đời hiện tại. Hôm nay, vị linh mục thừa tác giơ bánh thánh trước mặt chúng ta và nói: Mình Thánh Chúa Kitô. Chúng ta thưa: Amen (Con tin đúng như vậy). Rồi với chén rượu ngài nói: Máu Thánh Chúa Kitô. Chúng ta cũng lại thưa: Amen. Trong lòng nhớ lại những lời của bài đọc một: “Đức khôn ngoan xây cất nhà mình, hạ thú vật, pha chế rượu ngon, dọn bàn ăn… và còn lên các nơi cao trong thành phố kêu gọi: Hỡi những người ngây thơ hãy lại đây… hãy đến mà ăn bánh của ta, và uống rượu do ta pha chế.” Chẳng có gì chân thật và an ủi hơn cho những linh hồn khát khao nên thánh, nên trọn lành. Amen.
Ga 6,51-58
Thưa quý vị,
Phúc âm tuần 17 thuật lại phép lạ Chúa Giêsu hoá bánh và cá ra nhiều, đủ nuôi sống 5000 người đàn ông, không kể phụ nữ và con nít. Nhân dịp này thánh Gioan khai triển sâu sắc về sứ mệnh và thân thế của Chúa suốt chương 6 của Phúc âm ông viết. Thánh nhân gọi nó là “dấu chỉ” Thiên Chúa đổ ơn lành xuống cho nhân loại. Việc Chúa Giêsu làm có nghĩa Ngài cũng ban ơn như thế cho hết thảy mọi linh hồn tin kính Ngài. Chúa ban lương thực dư dật, Ngài cũng ban ơn thánh thừa thãi. Thực ra, chúng ta chẳng bao giờ có thể dùng cạn kiệt nội dung “dư dật” khi nói về lòng xót thương của Thiên Chúa. Các tác giả đạo đức thường so sánh với biển rộng, trời cao. Nhưng cũng chỉ là một lượng nhỏ theo ngôn ngữ loài người, ý nghĩa thực của nó vốn là một mầu nhiệm. Bởi lẽ Người Con duy nhất Ngài cũng chẳng tiếc mà ban cho chúng ta làm Bánh Trường Sinh. Chúa Giêsu hôm nay kêu gọi người Do thái (và cả chúng ta) đến “ăn uống” cho thoả thuê. Nếu như chúng ta khao khát được sống vĩnh viễn, thì đây là cơ hội tốt để đạt tới mục tiêu. Đời sống Chúa Giêsu ban còn mạnh hơn, thực hơn sự chết: “Tôi là Bánh Hằng Sống từ trời xuống, ai ăn Bánh này, sẽ được sống muôn đời. và Bánh Tôi sẽ ban tặng, chính là thịt Tôi đây, để cho thế gian được sống.” (6,51)
Bài đọc 1, sách Châm Ngôn, mở rộng thêm ý nghĩa của Phúc âm. Sách nói rằng: “Đức khôn ngoan đã xây cất nhà mình, dựng lên bảy cây cột, hạ thú vật, pha chế rượu, dọn bàn ăn.” Bà Khôn Ngoan ban tặng đồ ăn thức uống cho những kẻ đơn sơ, tín thành. Tức Bà muốn nói chính Bà ban tặng sự sống. Chúng ta được mời gọi hưởng dùng sự Khôn Ngoan của Bà tức của Thiên Chúa. Còn Phúc âm theo thánh Gioan thì sự Khôn Ngoan là Đức Giêsu Kitô, Khôn Ngoan từ trời nhập thể. Trong lời tựa Phúc âm của mình, thánh nhân viết: “Từ khởi đầu đã có Ngôi Lời.” (1,1). Thiên Chúa đã dùng chính Ngôi Lời này mà tạo thành vũ trụ, nay lại sai Ngôi Lời xuống thế để ban cho chúng ta sự sống vĩnh hằng. Biết Chúa Giêsu là biết sự khôn ngoan của Thiên Chúa. Tự mình chúng ta không thể phát triển sự sống đời đời đó, chúng ta phải cậy nhờ vào sự khôn ngoan của Thiên Chúa qua Đức Giêsu. Cho nên, kết hợp cả hai dòng tư tưởng một của thánh Gioan và một của sách Khôn Ngoan chúng ta thật hạnh phúc khi được mời cư ngụ trong nhà mà Bà Chúa Khôn Ngoan đã xây dựng, ngồi tại bàn của Bà ăn uống thoả thích những thứ Bà dọn.
Khi nghe đọc Phúc âm của mấy tuần vừa qua trích từ chương 6 Tin mừng Gioan. Chúng ta nhận ra thánh nhân đã dùng rất nhiều biểu tượng trong lịch sử giải phóng của dân Do thái: Chúa Giêsu nuôi đám đông vào dịp lễ Vượt Qua. Nhân bánh lên nhiều trong hoang địa giống như Mosê nuôi dân Israel bằng man-na bởi trời. Tiên tri Êlisa cho một trăm người ăn bằng 20 cái bánh lúa mạch, cùng một thứ bánh mà Chúa Giêsu đã nhân lên hôm nay (bánh người nghèo làm bằng lúa mạch). Các môn đệ của Chúa Giêsu lo lắng vì không đủ bánh, giống như các đầy tớ tiên tri Êlisa báo cáo với thầy thiếu bánh (2V 4,42). Muộn thời hơn ngôn sứ Isaia viết: “Ngày ấy trên núi này, Đức Chúa các đạo binh sẽ đãi muôn dân một bữa tiệc, tiệc thịt béo, tiệc rượu ngon.” (25,6). Chúa Giêsu đã thực hiện lời tiên đoán đó trên triền núi cạnh bờ hồ Galilêa với hơn 5000 người ăn. Bữa tiệc quả là vĩ đại và hậu hĩ. Như vậy có nhiều hình ảnh nối kết phép lạ nhân bánh và cá của Chúa Giêsu với các câu truyện của dân Do thái gặp gỡ Thiên Chúa trong sa mạc. Tuy nhiên việc Chúa Giêsu làm có một điều rất mới. Đó là Ngài ban chính Thịt Máu Ngài làm lương thực cho nhân loại về phần tâm linh. Ngài thiết lập một mối hiệp thông mật thiết giữa Ngài và chúng ta, giữa chúng ta với nhau. Dù cho đến tận thế, mối hiệp thông này không khi nào tan vỡ được. Nó bền vững muôn đời. Hơn nữa, mấy tuần trước chúng ta nghe đọc Thiên Chúa phàn nàn về những mục tử xấu, đã dẫn dắt tuyển dân của Ngài sai đường, lạc lối. Ngài quyết định: “Chính Ta sẽ chăn dắt Dân Ta.” (Gr 23,6). Qua Chúa Giêsu, lời hứa này được hoàn thành. Chúa Giêsu là vị Mục Tử tối cao và chân thật. Bằng Thịt Máu mình, Ngài dẫn đưa chúng ta qua những thung lũng tối tăm và chết chóc đến đường nẻo bình an và hạnh phúc. Bí tích Thánh Thể quả thật là bữa tiệc thịnh soạn thịt béo, rượu ngon mà vị mục tử nhân lành đã dọn sẵn cho nhân loại, đúng như lời Thánh vịnh 23: “Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc, ngay trước mặt quân thù. Đầu con, Chúa xức dầu thơm mát, chén rượu con đầy tràn chan chứa.”
Cho nên khi nghe tiếng Bà Chúa Khôn Ngoan trong bài đọc một, chúng ta, những kẻ đơn sơ, tín thành, đói khát, cảm thấy vui mừng vì đã tìm thấy lương thực, thực phẩm hạng nhất, tối ưu, tối hảo. Thiên Chúa nhân lành đã nhận ra sự đói khát của chúng ta nên chẳng tiếc nuối điều chi, chúng ta đủ của ăn thức uống vượt hết quãng đường cheo leo, đầy gian nan khốn khổ, của “hoang địa”, trong nếp sống tân thời. Nói như vậy, không phải là đã ngoa. Văn minh kỹ thuật chưa hề chứng minh con người tiến bộ về tình yêu, tư cách, luân lý. Ngược lại máy móc có thể nô lệ hoá con người. Nhiều linh hồn đã mất tính người vì nếp sống tân thời. Xã hội ngày nay đầy những cạm bẫy. Chúng ta có thể bán rẻ lương tâm bất cứ lúc nào, lý do gì! Khôn ngoan nhất mực là nghe lời Bà Chúa, tiến tới bàn tiệc của Bà, lắng nghe bà thì thầm “hãy đến mà ăn bánh của ta và uống rượu ta pha chế, đừng ngây thơ khờ dại nữa, và các con sẽ được sống. Hãy bước đi trên con đường hiểu biết.” Những lời Bà nói văng vẳng tiếng mời gọi của Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh thể. Nơi đây Chúa ban cho chúng ta trọn vẹn bản thân Ngài. Những tiến bộ khoa học, kỹ thuật không làm cho con người tốt lành hơn, cuộc đời mỗi người không nhiều ý nghĩa hơn, chỉ Mình Máu thánh Chúa mới có khả năng thăng tiến con người mà thôi. Loài người sẽ sống đầy đủ ý nghĩa, sâu sắc hơn, thương yêu, bác ái hơn nếu biết năng tiếp nhận Chúa Giêsu Thánh Thể vào linh hồn. Đó là thứ khôn ngoan đích thật. Bởi Chúa Giêsu là sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời mang thân xác phàm nhân. Ngài đã xây nhà cho chúng ta cư ngụ là chính thân thể Ngài. Giống Bà Chúa Khôn Ngoan, Ngài mời gọi: “Hãy vào đây ăn uống. Bởi ta là chính lương thực, chén rượu ta là của uống muôn đời.” Lương thực Ngài ban sẽ bảo toàn chúng ta trung thực với Đức Chúa Trời và trung thực với nhau. “Hãy đến ăn món ta dọn sẵn, và uống rượu do ta pha chế.” Tuy cần thiết một cách tuyệt vọng, chúng ta không thể cung cấp cho mình lương thực trường sinh đó. Chỉ bà Chúa Khôn Ngoan mới có thể mang lại: “Ai ăn thịt và uống máu tôi thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết. Vì thịt tôi thật là của ăn, máu tôi thật là của uống.”
Biết Đức Giêsu là biết sự khôn ngoan của Thiên Chúa. Chúa Giêsu làm no dạ đám đông bên biển hồ Galilêa, nhưng thực tế Ngài còn ban tặng cho họ nhiều hơn thế nữa. Trong Bí tích Thánh Thể cũng vậy. Chẳng phải chúng là những “dấu hiệu” hằng ngày Thiên Chúa ban tặng để chúng ta sống siêu nhiên, làm no thoả khát vọng trường sinh của mỗi linh hồn sao? Cho nên Bí tích Thánh Thể là một dấu chỉ của Đức Chúa Trời mở mắt cho chúng ta xem thấy muôn vàn ơn lành khác nữa, mà Ngài ban tặng cho nhân loại. Vậy thì hôm nay chúng ta cử hành, tôn kính Bánh Thánh của sự Khôn Ngoan thần linh, là chúng ta cử hành mọi ân huệ của Chúa, trong gia đình, bạn bè tốt, láng giềng ngoan đạo, đồng nghiệp nhiệt thành, học hành, giải trí lành mạnh. Đó là những thể hiện của lòng Thiên Chúa yêu thương và chăm sóc chúng ta.
Người Do thái vốn xa lánh máu mủ, nói chi việc ăn uống ! Vậy thì những lời Chúa Giêsu nói trong Tin mừng hôm nay, thực sự có tính xúc phạm, khó nghe. Ngày nay người đương thời cũng không thể chấp nhận: “Ăn thịt Ngài, uống máu Ngài.” Trong Thánh lễ chúng ta thường được nghe nhắc lại lời Chúa Giêsu: “Hãy cầm lấy mà ăn, này là Mình Thầy. Hãy cầm lấy mà uống, này là Máu Thầy.” Chúng ta đã quen nghe từ thuở còn thơ nên không thấy không thấy lạ tai. Kẻ mới nghe lần đầu, hẳn trong lòng nảy ra nhiều thắc mắc. Tuy nhiên chúng lại có khả năng nhắc nhớ người nghe phải có lòng tin kính. Do đó, trong Thánh Thể, Chúa gần gũi nhân loại dưới hình bánh rượu và Ngài thật sự liên kết với chúng ta mỗi khi chúng ta rước lễ.
Sự hiện diện của Ngài trong những lúc ấy khiến chúng ta tin tưởng rằng Thiên Chúa đã bẻ gẫy mọi rào cản ngăn cách chúng ta với Thiên Chúa và với anh chị em đồng loại. Hoàn toàn hiệp nhất với Chúa Giêsu là hoàn toàn sống bác ái với mọi người. Sống thân mật với Chúa Giêsu là sống thân mật với Thiên Chúa. Các linh hồn thánh thiện đều đã cảm nghiệm chân lý này. Vậy chúng ta có khát khao sự hiệp nhất này không? Liệu chúng ta có đầy đủ lòng tin vào Đấng chúng ta lãnh nhận? Tin đầy đủ đến mức độ bước theo các đường lối của Ngài? Không do dự, không chần chừ, không hậu ý. Chính Ngài đã tuyên bố, chỉ những linh hồn sẵn sàng như vậy mới xứng đáng làm môn đệ Ngài ! Thực ra, khi lãnh nhận Mình Máu Ngài, chúng ta được mời gọi đến bàn thờ hy sinh giống như Ngài trên thập giá. Tức phải từ bỏ địa vị, chức quyền, của cải để chấp nhận Thánh ý Thiên Chúa. Chính Chúa Giêsu dâng hiến chúng ta cùng với thân mình Ngài lên Đức Chúa Cha. Ngài ban cho chúng ta lương thực hàng ngày để chúng ta đủ khả năng vượt qua mọi khó khăn của cuộc đời hiện tại. Hôm nay, vị linh mục thừa tác giơ bánh thánh trước mặt chúng ta và nói: Mình Thánh Chúa Kitô. Chúng ta thưa: Amen (Con tin đúng như vậy). Rồi với chén rượu ngài nói: Máu Thánh Chúa Kitô. Chúng ta cũng lại thưa: Amen. Trong lòng nhớ lại những lời của bài đọc một: “Đức khôn ngoan xây cất nhà mình, hạ thú vật, pha chế rượu ngon, dọn bàn ăn… và còn lên các nơi cao trong thành phố kêu gọi: Hỡi những người ngây thơ hãy lại đây… hãy đến mà ăn bánh của ta, và uống rượu do ta pha chế.” Chẳng có gì chân thật và an ủi hơn cho những linh hồn khát khao nên thánh, nên trọn lành. Amen.