ĐƯỜNG - CHÂN LÝ - SỰ SỐNG
CHÚA NHẬT V PHỤC SINH NĂM A
Đọc lại sách Công vụ Tông Đồ, ta thấy Hội Thánh thuở ban đầu không "đẹp như mơ" như ta vẫn tưởng. Ngay giữa lúc số tín hữu gia tăng, lại xuất hiện lời kêu trách. Người gốc Hy Lạp cảm thấy bị bỏ quên. Một sự chia rẽ âm thầm len vào đời sống cộng đoàn.
Điều này nghe rất quen. Quen như chính những gì ta vẫn gặp hôm nay.
1. CHIA RẼ VẪN LÀ CÂU CHUYỆN CỦA HÔM NAY.
Không đâu xa, tại Việt Nam, những năm gần đây, những "xích mích", khi âm thầm, khi công khai, giữa giáo sĩ cấp cao và cấp thấp, giữa linh mục và giáo dân, giữa những nhóm người đứng về phía này rồi quay sang công kích phía kia... Nhiều lúc lời nói trở nên nặng nề, bàn phím trở thành nơi phán xét, danh nghĩa "bảo vệ sự thật" trở thành lưỡi dao làm tổn thương nhau.
Những điều đó không chỉ làm đau người trong cuộc, mà còn khiến biết bao tâm hồn thiện chí chao đảo; những người đang muốn sống cho Danh Chúa, muốn dấn thân cho Hội Thánh, lại cảm thấy mỏi mệt, hụt hẫng. Và chắc chắn, nó cũng làm suy giảm sức mạnh của công cuộc truyền giáo. Bởi Tin Mừng của tình yêu không thể được loan báo cách trọn vẹn nếu chính người loan báo còn chia rẽ với nhau.
Đúng thật. Ở đâu có con người, ở đó có khác biệt. Ở đâu có số đông - số ít, ở đó có nguy cơ thiên vị, lấn át, và cả tổn thương.
Tông vụ Tông đồ không cho biết thêm, sau khi các phó tế được chọn, mọi sự có hoàn toàn "êm đẹp" hay không. Nhưng có một điều rất rõ: Dù lòng người có thuận hay không thuận, chia rẽ hay đoàn kết, Hội Thánh vẫn tiếp tục lớn lên. Lời Chúa vẫn lan rộng.
Điều đó đủ để nói với ta rằng: Thiên Chúa không dừng lại trước những yếu đuối của con người.
2. CÓ HAI SỰ THẬT. RẤT THẬT. NHƯNG ĐỐI NHAU.
Lịch sử dài của Hội Thánh, từ trung ương đến những cộng đoàn nhỏ bé nơi làng quê, đâu thiếu những "hạt sạn": những hiểu lầm, những chia rẽ, những tính toán rất đời. Có khi là "óc bè phái" (chỉ lo cho nhóm mình), có khi là "mạnh được, yếu thua", có khi là tiếng nói của số đông lấn át những người yếu thế, nhiều lúc bề trên dùng quyền "đè" bề dưới... Những điều đó có thật. Rất thật.
Nhưng lạ thay, một sự thật khác đối nghịch hoàn toàn, cũng đang cuộn trào mạnh mẽ. Đó là đức tin bền bỉ của vô số người dám tin.
Bởi chính khi nhìn vào những điều "rất con người" giữa lòng Hội Thánh, người có đức tin lại càng nhận ra: Hội Thánh vẫn đứng vững. Vững không do con người, mà vì có Chúa. Chúng trở thành một tuyên ngôn không lời nhưng mạnh mẽ: Thiên Chúa không bao giờ thua cuộc. Ân sủng luôn lớn hơn thế gian và bóng tối của nó.
Sự thật lớn lao và nhiệm mầu ấy, chúng ta đang nhìn thấy. Giữa tất cả những xao động còn đang nội tại, Hội Thánh Việt Nam vẫn không mất đi căn tính của mình. Đời sống đức tin của giáo dân vẫn âm thầm, bền bỉ chảy. Sáng sớm, tiếng chuông nhà thờ vẫn ngân lên, gọi những bước chân quen thuộc tiến về nhà Chúa. Chiều xuống, khi hạt nắng cuối cùng còn kịp rơi trên khuôn mặt sạm nắng của bác nông dân sau một ngày lao tác, tiếng chuông lại vang lên, như nhắc lòng người hướng về Đấng đã gìn giữ họ suốt một ngày dài. Những kinh nguyện đơn sơ vẫn được đọc trong những mái nhà nhỏ bé. Những hy sinh thầm lặng vẫn được dâng trong âm thầm.
3. CHỈ MỘT MÌNH CHÚA KITÔ - LINH HỒN CỦA HỘI THÁNH.
"Đường - Chân Lý - Sự Sống" là chính Chúa Kitô vẫn đang cuốn phăng mọi thác ghềnh của lịch sử. Không một chia rẽ nào có thể chặn lại dòng chảy của ơn cứu độ. Không một yếu đuối nào của con người có thể làm sụp đổ công trình mà chính Thiên Chúa đang thực hiện.
Nhưng cũng chính vì thế, con người lại càng không được phép ở lì trong tranh chấp. Họ phải nhận ra một cách chân thành, Chúa Kitô đang mời gọi họ ở lại với Ngài. Họ phải biết rằng, chỉ có một mình Ngài là linh hồn của cả Hội Thánh. Chỉ một mình Ngài là Người cuối cùng phải chịu tổn thương sâu sắc, khi chính họ, dù nhân danh bất cứ điều gì trong cõi đời, lại đang bóp nghẹt trái tim Hội Thánh.
Giáo dân ư? Xin hãy chắp tay cầu nguyện trước khi gõ bàn phím. Một lời nói ra có thể xây dựng, nhưng cũng có thể phá đổ. Đừng để sự nóng giận nhất thời làm lu mờ đức tin lâu năm.
Linh mục ư? Xin nhớ rằng mình đứng trong vai trò mục tử không phải nhờ khả năng riêng, nhưng nhờ Đấng đã gọi và sai đi. Chính tình yêu Chúa Kitô thúc bách, chứ không phải tự ái hay lập trường cá nhân, mới là động lực của sứ vụ. Chính uy danh Hội Thánh mới là cơ đồ mà mình phải xây dựng.
Giám mục ư? Lại càng phải sám hối sâu xa hơn nữa. Bởi vì nếu chỉ là "giám mục" theo nghĩa chức vụ, thì vẫn còn là một con người hữu hạn. Nhưng khi là Giám mục của Đấng là Đường - Chân Lý - Sự Sống, thì phải phản chiếu chính trái tim của Ngài: Một trái tim biết yêu đến cùng, biết hiệp nhất, biết mang lấy đoàn chiên. Chỉ khi đó, Giám mục mới thật sự là thầy dạy đức tin, là người dẫn đường trong Hội Thánh.
Vết thương là có thật, nhưng đó không phải là lời kết. Chia rẽ là có thật, nhưng đó không là định mệnh. Bởi trung tâm của tất cả, vẫn là Chúa Kitô, Đấng không bao giờ thay đổi, Đấng vẫn đang dẫn Hội Thánh đi, và sẽ đưa tất cả về bến bình an đời đời.
Chúa Kitô chính là linh hồn của cả Hội Thánh. Chúa Kitô vẫn đang dẫn Hội Thánh đi. Chúa Kitô vẫn đang gìn giữ từng người chúng ta.
4. HIỂU GÌ TỪ LỜI KHẲNG ĐỊNH CỦA CHÚA KITÔ?
Giữa tất cả những chao đảo rất con người trong lòng Hội Thánh, hôm nay lời của Chúa Giêsu vang lên như một cột trụ không thể lay chuyển: "Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống".
a. Chúa là Đường. Con đường ấy không bị chặn lại bởi những chia rẽ.
Đó không chỉ là một hướng đi để ta chọn. Nhưng là con đường đang dẫn tất cả về đích. Dù con người có lúc đi chệch, dù cộng đoàn có lúc rẽ ngang, thì "Đường Giêsu" vẫn không mất.
Chúa Kitô không chỉ chỉ đường. Chúa là Đấng ôm lấy cả hành trình của nhân loại và đưa về nhà Cha. Bởi thế, không có lối quanh co nào của con người
có thể làm lạc hướng chương trình cứu độ của Thiên Chúa.
b. Chúa là Chân Lý. Chân lý ấy không bị lệch đi bởi những sai lầm.
Đó không chỉ là một giáo lý để học, một điều đúng để giữ. Nhưng là Chân Lý sống động, Đấng đã đổ máu vì con người. Chân lý ấy không nằm trên giấy, nhưng nằm trong chính cuộc đời của chính Chúa Kitô.
Và vì là Chân Lý sống động, nên không có sai lầm nào của con người có thể làm lệch chuẩn điều Thiên Chúa muốn thực hiện. Có thể có những hiểu sai, sống sai, nhưng Chân Lý vẫn đứng đó, không bị xô ngã, không bị thay thế.
c. Chúa là Sự Sống. Sự sống ấy không bị dập tắt bởi những yếu đuối.
Không chỉ ban sự sống. Chính Chúa là nguồn sống không bao giờ cạn. Những gì thuộc về Chúa Kitô như: tình yêu Ngài đã sống; hy sinh Ngài đã trao; ơn cứu độ Ngài đã thực hiện không bao giờ mất đi.
Dù thời gian trôi, dù con người đổi thay, dù lịch sử có lúc tối tăm, sự sống ấy vẫn âm thầm chảy, vẫn nuôi Hội Thánh, vẫn cứu con người.
5. VÌ THẾ…
Những gì chúng ta đang thấy, đang sống hôm nay, không phải là điểm cuối. Những va chạm trong cộng đoàn, những giới hạn của con người, những "hạt sạn" làm ta buồn lòng… không phải là định mệnh của Hội Thánh. Đó chỉ là những đoạn đường gập ghềnh trên hành trình mà chính Chúa Kitô đang dẫn cả Hội Thánh và từng người chúng ta bước đi.
Ta đau vì Hội Thánh, vì cộng đoàn, vì những điều không trọn vẹn. Nhưng chính trong những nỗi đau ấy, nếu ta còn tin, còn yêu, còn gắn bó, thì ta đang chạm vào một điều vô cùng lớn, vô cùng quý giá: Ơn cứu độ không tùy thuộc vào sự hoàn hảo của con người, mà tùy thuộc vào sự trung tín của Thiên Chúa.
Mỗi chúng ta cần phải biết sợ. Biết trở về. Biết sám hối. Hãy nhớ, sau tất cả những gì tưởng chừng đổ vỡ, điều làm nên vẻ đẹp của Hội Thánh không phải là không có vết thương, nhưng là vẫn biết yêu nhau dù có vết thương.
Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG
CHÚA NHẬT V PHỤC SINH NĂM A
Đọc lại sách Công vụ Tông Đồ, ta thấy Hội Thánh thuở ban đầu không "đẹp như mơ" như ta vẫn tưởng. Ngay giữa lúc số tín hữu gia tăng, lại xuất hiện lời kêu trách. Người gốc Hy Lạp cảm thấy bị bỏ quên. Một sự chia rẽ âm thầm len vào đời sống cộng đoàn.
Điều này nghe rất quen. Quen như chính những gì ta vẫn gặp hôm nay.
1. CHIA RẼ VẪN LÀ CÂU CHUYỆN CỦA HÔM NAY.
Không đâu xa, tại Việt Nam, những năm gần đây, những "xích mích", khi âm thầm, khi công khai, giữa giáo sĩ cấp cao và cấp thấp, giữa linh mục và giáo dân, giữa những nhóm người đứng về phía này rồi quay sang công kích phía kia... Nhiều lúc lời nói trở nên nặng nề, bàn phím trở thành nơi phán xét, danh nghĩa "bảo vệ sự thật" trở thành lưỡi dao làm tổn thương nhau.
Những điều đó không chỉ làm đau người trong cuộc, mà còn khiến biết bao tâm hồn thiện chí chao đảo; những người đang muốn sống cho Danh Chúa, muốn dấn thân cho Hội Thánh, lại cảm thấy mỏi mệt, hụt hẫng. Và chắc chắn, nó cũng làm suy giảm sức mạnh của công cuộc truyền giáo. Bởi Tin Mừng của tình yêu không thể được loan báo cách trọn vẹn nếu chính người loan báo còn chia rẽ với nhau.
Đúng thật. Ở đâu có con người, ở đó có khác biệt. Ở đâu có số đông - số ít, ở đó có nguy cơ thiên vị, lấn át, và cả tổn thương.
Tông vụ Tông đồ không cho biết thêm, sau khi các phó tế được chọn, mọi sự có hoàn toàn "êm đẹp" hay không. Nhưng có một điều rất rõ: Dù lòng người có thuận hay không thuận, chia rẽ hay đoàn kết, Hội Thánh vẫn tiếp tục lớn lên. Lời Chúa vẫn lan rộng.
Điều đó đủ để nói với ta rằng: Thiên Chúa không dừng lại trước những yếu đuối của con người.
2. CÓ HAI SỰ THẬT. RẤT THẬT. NHƯNG ĐỐI NHAU.
Lịch sử dài của Hội Thánh, từ trung ương đến những cộng đoàn nhỏ bé nơi làng quê, đâu thiếu những "hạt sạn": những hiểu lầm, những chia rẽ, những tính toán rất đời. Có khi là "óc bè phái" (chỉ lo cho nhóm mình), có khi là "mạnh được, yếu thua", có khi là tiếng nói của số đông lấn át những người yếu thế, nhiều lúc bề trên dùng quyền "đè" bề dưới... Những điều đó có thật. Rất thật.
Nhưng lạ thay, một sự thật khác đối nghịch hoàn toàn, cũng đang cuộn trào mạnh mẽ. Đó là đức tin bền bỉ của vô số người dám tin.
Bởi chính khi nhìn vào những điều "rất con người" giữa lòng Hội Thánh, người có đức tin lại càng nhận ra: Hội Thánh vẫn đứng vững. Vững không do con người, mà vì có Chúa. Chúng trở thành một tuyên ngôn không lời nhưng mạnh mẽ: Thiên Chúa không bao giờ thua cuộc. Ân sủng luôn lớn hơn thế gian và bóng tối của nó.
Sự thật lớn lao và nhiệm mầu ấy, chúng ta đang nhìn thấy. Giữa tất cả những xao động còn đang nội tại, Hội Thánh Việt Nam vẫn không mất đi căn tính của mình. Đời sống đức tin của giáo dân vẫn âm thầm, bền bỉ chảy. Sáng sớm, tiếng chuông nhà thờ vẫn ngân lên, gọi những bước chân quen thuộc tiến về nhà Chúa. Chiều xuống, khi hạt nắng cuối cùng còn kịp rơi trên khuôn mặt sạm nắng của bác nông dân sau một ngày lao tác, tiếng chuông lại vang lên, như nhắc lòng người hướng về Đấng đã gìn giữ họ suốt một ngày dài. Những kinh nguyện đơn sơ vẫn được đọc trong những mái nhà nhỏ bé. Những hy sinh thầm lặng vẫn được dâng trong âm thầm.
3. CHỈ MỘT MÌNH CHÚA KITÔ - LINH HỒN CỦA HỘI THÁNH.
"Đường - Chân Lý - Sự Sống" là chính Chúa Kitô vẫn đang cuốn phăng mọi thác ghềnh của lịch sử. Không một chia rẽ nào có thể chặn lại dòng chảy của ơn cứu độ. Không một yếu đuối nào của con người có thể làm sụp đổ công trình mà chính Thiên Chúa đang thực hiện.
Nhưng cũng chính vì thế, con người lại càng không được phép ở lì trong tranh chấp. Họ phải nhận ra một cách chân thành, Chúa Kitô đang mời gọi họ ở lại với Ngài. Họ phải biết rằng, chỉ có một mình Ngài là linh hồn của cả Hội Thánh. Chỉ một mình Ngài là Người cuối cùng phải chịu tổn thương sâu sắc, khi chính họ, dù nhân danh bất cứ điều gì trong cõi đời, lại đang bóp nghẹt trái tim Hội Thánh.
Giáo dân ư? Xin hãy chắp tay cầu nguyện trước khi gõ bàn phím. Một lời nói ra có thể xây dựng, nhưng cũng có thể phá đổ. Đừng để sự nóng giận nhất thời làm lu mờ đức tin lâu năm.
Linh mục ư? Xin nhớ rằng mình đứng trong vai trò mục tử không phải nhờ khả năng riêng, nhưng nhờ Đấng đã gọi và sai đi. Chính tình yêu Chúa Kitô thúc bách, chứ không phải tự ái hay lập trường cá nhân, mới là động lực của sứ vụ. Chính uy danh Hội Thánh mới là cơ đồ mà mình phải xây dựng.
Giám mục ư? Lại càng phải sám hối sâu xa hơn nữa. Bởi vì nếu chỉ là "giám mục" theo nghĩa chức vụ, thì vẫn còn là một con người hữu hạn. Nhưng khi là Giám mục của Đấng là Đường - Chân Lý - Sự Sống, thì phải phản chiếu chính trái tim của Ngài: Một trái tim biết yêu đến cùng, biết hiệp nhất, biết mang lấy đoàn chiên. Chỉ khi đó, Giám mục mới thật sự là thầy dạy đức tin, là người dẫn đường trong Hội Thánh.
Vết thương là có thật, nhưng đó không phải là lời kết. Chia rẽ là có thật, nhưng đó không là định mệnh. Bởi trung tâm của tất cả, vẫn là Chúa Kitô, Đấng không bao giờ thay đổi, Đấng vẫn đang dẫn Hội Thánh đi, và sẽ đưa tất cả về bến bình an đời đời.
Chúa Kitô chính là linh hồn của cả Hội Thánh. Chúa Kitô vẫn đang dẫn Hội Thánh đi. Chúa Kitô vẫn đang gìn giữ từng người chúng ta.
4. HIỂU GÌ TỪ LỜI KHẲNG ĐỊNH CỦA CHÚA KITÔ?
Giữa tất cả những chao đảo rất con người trong lòng Hội Thánh, hôm nay lời của Chúa Giêsu vang lên như một cột trụ không thể lay chuyển: "Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống".
a. Chúa là Đường. Con đường ấy không bị chặn lại bởi những chia rẽ.
Đó không chỉ là một hướng đi để ta chọn. Nhưng là con đường đang dẫn tất cả về đích. Dù con người có lúc đi chệch, dù cộng đoàn có lúc rẽ ngang, thì "Đường Giêsu" vẫn không mất.
Chúa Kitô không chỉ chỉ đường. Chúa là Đấng ôm lấy cả hành trình của nhân loại và đưa về nhà Cha. Bởi thế, không có lối quanh co nào của con người
có thể làm lạc hướng chương trình cứu độ của Thiên Chúa.
b. Chúa là Chân Lý. Chân lý ấy không bị lệch đi bởi những sai lầm.
Đó không chỉ là một giáo lý để học, một điều đúng để giữ. Nhưng là Chân Lý sống động, Đấng đã đổ máu vì con người. Chân lý ấy không nằm trên giấy, nhưng nằm trong chính cuộc đời của chính Chúa Kitô.
Và vì là Chân Lý sống động, nên không có sai lầm nào của con người có thể làm lệch chuẩn điều Thiên Chúa muốn thực hiện. Có thể có những hiểu sai, sống sai, nhưng Chân Lý vẫn đứng đó, không bị xô ngã, không bị thay thế.
c. Chúa là Sự Sống. Sự sống ấy không bị dập tắt bởi những yếu đuối.
Không chỉ ban sự sống. Chính Chúa là nguồn sống không bao giờ cạn. Những gì thuộc về Chúa Kitô như: tình yêu Ngài đã sống; hy sinh Ngài đã trao; ơn cứu độ Ngài đã thực hiện không bao giờ mất đi.
Dù thời gian trôi, dù con người đổi thay, dù lịch sử có lúc tối tăm, sự sống ấy vẫn âm thầm chảy, vẫn nuôi Hội Thánh, vẫn cứu con người.
5. VÌ THẾ…
Những gì chúng ta đang thấy, đang sống hôm nay, không phải là điểm cuối. Những va chạm trong cộng đoàn, những giới hạn của con người, những "hạt sạn" làm ta buồn lòng… không phải là định mệnh của Hội Thánh. Đó chỉ là những đoạn đường gập ghềnh trên hành trình mà chính Chúa Kitô đang dẫn cả Hội Thánh và từng người chúng ta bước đi.
Ta đau vì Hội Thánh, vì cộng đoàn, vì những điều không trọn vẹn. Nhưng chính trong những nỗi đau ấy, nếu ta còn tin, còn yêu, còn gắn bó, thì ta đang chạm vào một điều vô cùng lớn, vô cùng quý giá: Ơn cứu độ không tùy thuộc vào sự hoàn hảo của con người, mà tùy thuộc vào sự trung tín của Thiên Chúa.
Mỗi chúng ta cần phải biết sợ. Biết trở về. Biết sám hối. Hãy nhớ, sau tất cả những gì tưởng chừng đổ vỡ, điều làm nên vẻ đẹp của Hội Thánh không phải là không có vết thương, nhưng là vẫn biết yêu nhau dù có vết thương.
Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG