Thánh Giá Đời!
Nguyễn Trung Tây

https://www.youtube.com/watch?reload=9&v=lb4tr5J_NZc

Thánh giá gõ cửa, một thực thể đời,
Biến cố! Gió độc! Bệnh hiểm! Thiên tai?
Gió hứng khởi bước đi bước rộng rãi.
Bỗng rễ đông lạnh, khựng ngang bánh đời.

Giây phút gõ cửa, trời đắng đen ngắt!
Khúc gỗ nặng nề, cứa sâu bờ vai,

Sầu mùa Xuân!
Hỏi tại sao?

Nhưng, nghĩ cho cùng!

Nếu không rớt thẳng đáy vực trái đắng,
sao hạ sinh mặt trời cuồng nhiệt rạng rỡ?
Không kết kiếp bọ, sao mặt trăng nứt vỡ,
ngẩng đầu vươn cao khát khao cõi vĩnh hằng?

Giây phút gỗ đời mệt nhoài lê tới,
dừng lại, chôn chân vùng đất không muốn dừng chân,
Giây phút ấy, bát ngát thiên hà cõi không gian,
hào quang phục sinh chiếu ngời, một chân trời!

Thể xác, không chỉ! Mà tâm hồn chai cứng
hằn sâu sắc ngờ cũng tái sinh, cuồng nhiệt khát khao!
Khi tim hồi sinh, thế giới đằm thắm hơn,
với thể xác,
với nhân gian,
cũng đang oằn lưng nặng gánh đời,
cũng giống như ai, một thời thánh giá!

Tặng Quang Tạ